Cựu chiến binh

Nồi cháo khuya

Gia Lai24/08/2026Đoàn xã Pờ Tó (Đoàn xã Pờ Tó)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi không phải bộ đội.

Tôi chỉ là người mẹ có căn nhà nhỏ nằm gần địa đạo.

Ban ngày làm ruộng như bao người.

Đêm đến, nếu có cán bộ ghé qua, tôi lại nhóm bếp nấu nồi cháo.

Cháo thường chỉ có gạo trộn khoai hoặc ít rau vườn.

Thế nhưng ai cũng ăn ngon.

Có cậu chiến sĩ trẻ vừa ăn vừa nói:

"Má nấu ngon như mẹ con."

Tôi cười:

"No bụng rồi mai còn làm nhiệm vụ."

Những câu chuyện quanh nồi cháo khuya luôn ngắn gọn.

Không ai hỏi nhiều.

Không ai nói nhiều.

Ai cũng hiểu phải giữ bí mật.

Một lần, có chiến sĩ bị thương nhẹ ghé nhà.

Tôi lấy chiếc áo cũ của chồng may thành băng đeo tay cho cậu.

Cậu cảm động:

"Con không biết lấy gì cảm ơn má."

Tôi bảo:

"Mai đất nước yên bình, các con về với gia đình là má vui rồi."

Đó là điều tôi mong nhất.

Chiến tranh khiến căn nhà nhiều lần bị cháy.

Ruộng vườn cũng hư hại.

Người con trai lớn của tôi hy sinh khi tham gia lực lượng du kích địa phương.

Nỗi đau ấy theo tôi đến tận hôm nay.

Nhưng tôi chưa bao giờ hối hận vì những việc mình đã làm.

Đất nước có được hòa bình là nhờ sự góp sức của rất nhiều người bình dị. Không chỉ người cầm súng mà cả những người mẹ, người dân âm thầm chở che cách mạng cũng đã góp phần làm nên thắng lợi. Các cháu hãy sống nghĩa tình, biết yêu thương và gìn giữ truyền thống "uống nước nhớ nguồn" của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn