Cựu chiến binh

Nồi cháo nghĩa tình trong trạm xá dã chiến và bàn tay chăm sóc của người mẹ biên cương

Thanh Hóa21/08/2026Xã Cẩm Vân (Xã Cẩm Vân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về tình cảm quân dân cá nước đong đầy tình mẫu tử nơi tuyến lửa.

Sức mạnh chiến thắng của quân đội ta không thể tách rời sự đùm bọc, chở che vô bờ bến của nhân dân – những người mẹ, người chị ngày đêm bám đất, bám làng, xem bộ đội như khúc ruột thịt của mình.

Bác Đỗ Văn Hải (cựu chiến binh mặt trận Quảng Trị, nay là thương binh hạng 2/4) nhớ mãi ký ức tại một trạm xá dã chiến ẩn mình trong hầm sâu của một bản làng miền núi:

  • Hơi ấm tình mẫu tử: Trong một trận càn quét dữ dội của địch, bác Hải bị thương nặng ở chân, mất nhiều máu và kiệt sức hoàn toàn. Đêm hôm đó, tại căn hầm dã chiến thiếu thốn đủ đường, một bà má vùng cao dù tuổi đã cao, tai đããng trí, vẫn lầm lũi chống gậy mang theo một dúm gạo tẻ cuối cùng và ít củ mài nấu thành một nồi cháo nóng hổi.

  • Má múc từng thìa cháo thổi nguội, cẩn thận đút cho bác từng chút một, vừa xoa đôi bàn tay lạnh ngắt của bác vừa thì thầm động viên: "Cố ăn đi con, ăn để còn sống mà trở về với u, với quê hương chứ. Đừng bỏ cuộc nghe con...". Bác Hải rưng rưng nhớ lại: "Lúc ấy, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, sự ân cần, yêu thương của má chính là ngọn lửa sưởi ấm, kéo tôi trở lại với cuộc đời. Dù má không phải là mẹ ruột, nhưng ơn nghĩa ấy suốt đời này tôi không bao giờ quên".

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn