Nồi cơm giữa cơn mưa rừng
Giữa những ngày mưa rừng kéo dài của thời chiến, một nồi cơm tưởng chừng bình dị lại trở thành câu chuyện về sự sẻ chia và tình đồng đội không thể nào quên.
Năm 1972, ông Mai Văn Tường công tác trong bộ phận hậu cần của một đơn vị đóng quân giữa vùng đồi núi. Mùa mưa năm ấy đến sớm. Những cơn mưa kéo dài nhiều ngày khiến việc tiếp tế gặp khó khăn. Củi ướt, gạo phải chia phần cẩn thận, việc nấu ăn cũng trở nên vất vả hơn bình thường. Một buổi chiều, đơn vị vừa hoàn thành công việc trở về thì trời đổ mưa lớn. Ông Tường cùng vài đồng đội lo chuẩn bị bữa tối. Nhóm lửa mãi không được. Khói cay mắt. Củi ẩm khiến ngọn lửa vừa cháy lên đã tắt. Anh Lưu Văn Hải, người phụ trách bếp hôm ấy, vừa quạt lửa vừa cười: — "Chắc hôm nay cơm cũng muốn nghỉ." Mọi người bật cười. Sau gần một giờ cố gắng, ngọn lửa cuối cùng cũng cháy đều. Nồi cơm được đặt lên bếp. Ai cũng mong một bữa ăn nóng sau cả ngày làm việc giữa mưa lạnh. Nhưng khi cơm gần chín, một cơn gió mạnh làm mái che tạm bằng tăng võng bị tốc. Mưa hắt vào. Bếp lửa tắt ngấm. Nồi cơm còn dang dở. Không ai nói gì. Mỗi người lặng lẽ cùng nhau dựng lại mái che. Nhóm lại bếp. Hong khô thêm ít củi. Chờ thêm một lần nữa. Đêm hôm ấy, bữa cơm muộn hơn thường lệ. Cơm không ngon như mọi khi. Nhưng ông Tường nhớ rất rõ tiếng cười của đồng đội quanh nồi cơm nóng giữa đêm mưa. Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi lần trời mưa lớn, ông lại nhớ đến buổi tối năm ấy. Ông thường nói với con cháu: "Đi qua những ngày khó khăn mới hiểu, đôi khi điều làm người ta ấm lòng không chỉ là bữa cơm nóng, mà là những người cùng mình vượt qua gian khó."



