Bài viết

NỖI ĐAU CÒN ĐÓ - Mẹ VNAH Hà Thị Hường

Vĩnh Long14/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Về lại ấp Sơn Châu lần này tôi tranh thủ ghé thăm nhà mẹ Hường - Bà Mẹ Việt Nam anh hùng mà tôi rất kính trọng và có ý định tìm hiểu về quá trình hoạt động và công lao đóng góp cho sự nghiệp cách mang của Mẹ.

Ngôi nhà lá đơn sơ mộc mạc nhưng thấm đậm tình người. Nhà cũ vẫn còn đây, dấu tích của căn hầm bí mật năm nào còn đó, nhưng hình bóng người Mẹ già thì giờ đây không còn nữa. Ở tuổi 88, sau một cơn bạo bệnh Mẹ đã “ra đi” trong sự yêu thương luyến tiếc của mọi người. Tôi cảm thấy ân hận và xấu hổ về sự chậm trễ của mình vì chưa làm tròn “nhiệm vụ” đối với người đã khuất. Không buồn làm sao được, khi Mẹ “đi xa” mà không để lại một dòng chữ, một lời căn dặn, hay kể cho con cháu nghe về những năm tháng tham gia hoạt động cách mạng của mình. Có lẽ Mẹ không muốn như thế và Mẹ đã mang theo tất cả thời oanh liệt của mình trong những năm tháng chiến tranh. Ôi ! lòng Mẹ thật bao dung và độ lương xiết bao !

Lặn lội khắp xã Sơn Định tìm hỏi thăm những vị cách mạng lão thành, tôi mới biết được: mẹ Hường, tên thật là Hà Thị Hường, sinh năm 1905. Chồng Mẹ là ông Nguyễn Văn Danh, thời Pháp có làm giao liên cho cách mạng và có một con là liệt sĩ Nguyễn Trí Tài.

Chuyện kể rằng...Hồi đó...ông bà Năm Danh (Danh là tên của chồng Mẹ) sống với nhau không có con, mới xin đứa con nuôi (người Việt gốc Khmer) đặt tên là Dự (tên riêng của liệt sĩ Nguyễn Trí Tài). Nhà nghèo, nhưng vợ chồng Mẹ rất giàu lòng yêu nước. Sau cách mạng tháng 8/1945, giặc Pháp trở lại xâm lược nước ta, chồng Mẹ tham gia kháng chiến hoạt động bí mật. Ông mất năm 1968 trong một cơn bệnh nặng. Cũng trong năm đó, người con trai duy nhất của Mẹ thoát ly gia đình đi kháng chiến lúc tuổi đời còn rất trẻ (16 tuổi). Chồng mới mất, con lại ra đi, ngôi nhà vốn đã ít người giờ đây lại càng thêm hiu quạnh. Sớm hôm tắt lửa tối đèn chỉ còn hình bóng Mẹ một mình hiu hắt. Nhiều đêm nhớ con mà nước mắt Mẹ đầm đìa. Đã vậy, kẻ thù nào có để cho Mẹ yên thân. Chúng thường xuyên tới nhà Mẹ để theo dõi, rình rập, răn đe, hăm dọa, tác động tâm lý buộc Mẹ gọi con về. Rồi một đêm trời tối của năm 1968, Mẹ nhận được cái tin người con trai thân yêu của Mẹ đã anh dũng hy sinh trong một trận chống càn với giặc ở huyện Thạnh Phú. Đau thương mất mát dồn dập chồng chất lên đôi vai gầy của Mẹ. Nhiều lúc tưởng chừng như Mẹ không thể vượt qua số phận của chính mình. Nhưng trước cảnh quê hương, xóm làng bị kẻ thù giày xéo, biết bao người dân vô tội đã ngã xuống trước họng súng của kẻ thù – Mẹ Hường như đã cảm nhận được tính chất khốc liệt của cuộc chiến tranh mà kẻ thù đang thực hiện và áp đặt trên mảnh đất quê hương và con đường mà con của Mẹ đã chọn là đúng đắn. Từ đó đã giúp Mẹ có đủ nghị lực để vượt qua thử thách khắc nghiệt của cuộc đời. Mẹ hăng hái tham gia hoạt động, ủng hộ cách mạng với lòng tâm huyết và sức lực còn lại của tuổi già. Mẹ vào “Hội chị”, “Hội Mẹ”, đi làm liên lạc, bất chấp những khó khăn nguy hiểm, sự đe dọa, chết chóc hàng ngày từ phía kẻ thù. Móc nối với cơ sở cách mạng, Mẹ tổ chức đưa rước, nuôi giấu cán bộ sau những trận công đồn....v.v...

Giờ đây, mẹ Hà Thị Hường không còn nữa, sắp đến ngày kỷ niệm 07 năm ngày Mẹ mất. Lớp hậu sinh chắc có lẽ ít người biết đến Mẹ, nhưng hình ảnh của mẹ Hường vẫn còn in đậm trong ký ức của những vị cách mạng lão thành, những người ít ra một lần cùng Mẹ vào sinh ra tử trong những năm chống Mỹ cứu nước.

*Mẹ Hà Thị Hường qua đời vào năm 1993.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn