Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NỖI ĐAU CÒN XÓT LẠI

NỖI ĐAU CÒN XÓT LẠI

An Giang15/06/2026Nguyễn Gia Khiêm (Xã đoàn Vĩnh Phong)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những con người từng cống hiến cho Tổ quốc vẫn còn sống mãi. Trong cuộc phỏng vấn này, em có dịp lắng nghe những chia sẻ chân thành từ người thân của một người có công với kháng chiến, cũng là bà của em.

Bà Lê Thị Du (1957) hiện đang định cư tại Ấp 14, xã Vĩnh Thuận, Huyện Vĩnh Thuận, Tỉnh Kiên Giang (nay thuộc xã Vĩnh Thuận,Tỉnh An Giang) . Khi chưa đến Vĩnh Thuận, bà sinh ra và lớn lên tại ấp Bờ Lời A. Gia đình có 11 anh chị em, Bà là người con thứ năm trong gia đình,cuộc sống khá chật vật vì còn khó khăn.

Bà kể rằng, Anh hai của bà, là ông Lê Văn Lâm (1949) từng là một Dân công phụ trách tiếp tế và cung cấp lương thực cho kháng chiến chống Mỹ ngụy tại Kiên Giang( có 1 vợ và 1 con đã tròn 1 tuổi). Năm 1970, khi đang canh chừng ruộng vào ban đêm (khoảng 11 giờ đêm > 2 giờ sáng ), ông đi cùng người em trai của cha mình ( tức là chú của ông) cùng 1 người hàng xóm thì không may bị mấy chục tên lính ngụy đổ dù xuống ngã năm Bình Minh – lội xuống Lung 10 Bạch (gần ngã sáu) phát hiện ra ba người và vây bắt. Bà kể : “ Lúc đó 3 ổng biết khó mà thoát, nắm tay kéo nhau trốn trong đám sậy già ở trên bờ,ở dưới có 1 cái hầm do dân đào sẵn để có chỗ mà trốn,mà mắt của lũ tàn độc tinh như chó,thấy 3 người vào đám sậy chúng kéo nhau đứng vây quanh rồi bắt sống từng người một. Đêm đó tụi nó thay nhau tra tấn,dùng cây nhọn đâm vào từng đầu ngón tay cho chảy máu,cởi sạch đồ tạt nước cho ướt hết để tỉnh táo,lấy cây đánh vào lưng,bụng,mặt mũi bị đánh cho méo về còn 1 bên ( bà vừa kể vừa nghẹn ngào). Đánh chán tụi nó còn để mặc xác cho muỗi,kiến,đỉa cắn xé mà trong người không còn 1 giọt máu. Đến rạng sáng, chúng bảo nhau thả 3 người ra,cứ tưởng rằng còn giữ được mạng,ai có ngờ được chúng lấy roi đánh vào 3 người rồi bắt chạy thật xa để bọn chúng xả đạn vào người bằng khẩu m79. Ông Lê Văn Lâm bị trúng 3 phát đạn : Chân phải,tay trái và 1 viên xuyên từ eo sau lưng lên ngực trái do ông chạy với tư thế khom lưng. Sau 3 phát đó thì ông cũng ngã xuống và hi sinh ngay tức khắc.” Đến đây,em thấy được trong mắt bà một nổi đau thương và căm hận, thương cho người anh trai còn chết quá trẻ,một độ tuổi đẹp nhất của đời người. Hận những tên lính ngụy đã cướp đi tính mạng người anh trai của bà. Sau khi giết,mấy chục tên lính ngụy rút,chỉ còn lại thi thể lạnh lẽo của ông Lê Văn Lâm cùng 2 người thoi thóp, nằm trên mặt đất mà chưa kịp nói lời từ biệt cha mẹ,vợ con và các em của mình. Bà Lê Thị Du sau khi nghe tin dữ từ người thân,bà nói lại rằng “Lúc đó là xỉu 1 lần rồi,thấy xác anh hai rồi xỉu thêm lần nữa,khóc tới độ 2 con mắt không còn thấy đường đi.” Không chỉ riêng bà,Cha mẹ,vợ con và các em còn lại của ông cũng không nén nổi đau thương. Có đêm còn nghe thấy

tiếng mẹ gọi ông trong mơ sau khi ông mất 6 – 7 tháng.

Qua lời kể của bà đã tái hiện một cách chân thực và ám ảnh về sự tàn khốc của chiến tranh cũng như tội ác dã man của kẻ thù. Hành động giả vờ thả người rồi bất ngờ xả đạn cho thấy sự lừa dối, tàn bạo và phi nhân tính. Không dừng lại ở đó, việc dùng roi đánh và ép các nạn nhân chạy trước khi bắn còn thể hiện sự hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần. Trong hoàn cảnh ấy, ông Lê Văn Lâm đã trúng ba phát đạn ở chân phải, tay trái và một viên xuyên từ eo sau lưng lên ngực trái khi đang chạy trong tư thế khom lưng – một chi tiết gợi lên hình ảnh ông đang cố gắng sinh tồn trong tuyệt vọng. Cái chết đến ngay sau đó càng làm nổi bật sự hi sinh đau đớn và bi thương. Với những chi tiết cụ thể, cách kể chân thực và nhịp văn dồn dập không chỉ tố cáo mạnh mẽ tội ác trong chiến tranh mà còn khơi dậy lòng xót xa, biết ơn đối với những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn