Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nỗi đau của “cành hồng”

Nỗi đau của “cành hồng”

Cần Thơ27/12/2025Nguyễn Ngọc Duy Khánh (Đoàn xã Vị Thủy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy đất nước đang chiến tranh khóc liệt, tiếng máy bay, tiếng xe tăng,…vang vọng khắp mọi miền Tổ quốc. Ở mảnh đất Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam kiên cường, bà Nguyễn Thị Thứ hay mẹ Thứ đã tiễn chồng và những người con lên đường chiến đấu.

Thanh xuân của Mẹ Thứ không phải là cái hò hẹn lãng mạn cùng chồng, mà đó là tháng ngày vật lộn với từng miếng ăn và sự xâm lược của kẻ thù. Tháng năm ấy khó khăn đến nhường nào nhưng với Mẹ và những người con là những tháng ngày quý giá ở bên nhau.

Khi tiếng súng nổ âm vang, người chồng và rồi đến những người con trai dần khoác ba lô lên đường nhập ngũ.

Nhớ đêm ấy, gió cứ thổi xào xạc, cây đu đưa nhẹ trong gió. Mẹ Thứ trong lòng có phần nào trĩu nặng. Một phần không muốn xa con và một phần mong muốn đất nước được độc lập. Đêm đó, đối với Mẹ là một đêm khó nói, khó lòng ngủ yên. Mẹ cứ ngồi dậy và nằm xuống đến tận sáng. Sáng hôm sau, anh Lê Tự Xuyến – con trai Mẹ Thứ khoác ba lô lên đường. Mẹ nhìn anh thật lâu, như hồi tưởng nhớ lại cảnh ngày nào còn trong vòng tay mẹ, giờ thì đã lớn khôn lên đường cứu nước. Mẹ dặn anh rất nhiều, Mẹ nói:

- Trên đường chiến đấu, con nhớ ăn đầy đủ và chăm sóc bản thân tốt!

Mẹ Thứ nhìn anh cho đến khi anh khuất dần sau bụi cây trước cổng. Mẹ không khóc, vì mẹ biết đây là trách nhiệm của một con người đã lớn, đã đủ trí góp công cho đất nước, cho độc lập của tất thảy mọi người.

Nhớ ngày hôm ấy, trời không nắng, Mẹ Thứ đang mần cỏ ngoài vườn. Một nữ đồng chí liên lạc gửi thư từ nơi con trai Mẹ đang chiến đấu đến. Mở tấm thư ấy, Mẹ không còn bình tĩnh nhự mọi ngày nữa. Vì đấy là giấy báo tử của anh Lê Tự Xuyến. Mẹ bật khóc, hai hàng nước mắt chảy dài trên gò má. Đứa con ngày nào, giờ đây đã nằm lại nơi chiến trường lạnh lẽo ngoài kia. Nhưng Mẹ lấy tay lau nước mắt đi. Bởi Mẹ biết đó là sự hy sinh để đổi lấy hai chữ “độc lập”.

Mẹ nén lại nỗi đau, tiếp tục chuẩn bị hành trang cho những đứa con trai khác lên đường vì lí tưởng độc lập của dân tộc.

Trong những năm tháng ấy, những người con của Mẹ lần lượt ngã xuống. Chín người con của Mẹ Thứ, tất cả đã hy sinh anh dũng vì độc lập, vì tự do của dân tộc. Có người ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống Pháp, có người hy sinh trong trận càn ác liệt của cuộc chống Mỹ. Mỗi lần nhận được giấy báo tử, đó như là một nhát dao cứa vào trái tim của một người làm mẹ. Tiếng khóc thầm lặng, tiếng nấc nghẹn lòng, nước mắt tuôn rơi trên gò má nhăn nheo. Mẹ không khóc toáng lên, không than trách với bất kì ai. Mẹ lặng lẽ đưa các con về nơi an nghỉ cuối cùng, Mẹ lau nước mắt, rồi đứng dậy để tiếp tục gánh vác trách nhiệm của một người mẹ, một người chiến sĩ nơi hậu phương.

Cùng với đứa con gái đầu lòng – chị Lê Thị Trị, đã kiên trì đào năm căn hầm bí mật ngay trông lòng vườn nhà để nuôi giấu các cán bộ và các chiến sĩ Cách mạng. Hàng trăm cán bộ và chiến sĩ được Mẹ che chở và đùm bọc. Bao đêm dài, Mẹ thức canh, ngọn đèn dầu le lói trên bàn thờ như là một ám hiệu an toàn cho các chiến sĩ hoạt động. Vườn nha Mẹ với cây xanh, cỏ mộc và đàn bò, trở thành bức bình phong hoàn hảo, che mắt địch.

Nỗi đau dần dâng lên đến đỉnh điểm khi vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến, Mẹ Thứ đã kịp lúc nhìn thấy người con trai cả Lê Tự Chuyển – chiến sĩ biệt động Sài Gòn, ngã xuống ngay trên chiếc cầu Rạch Chiếc, chỉ vài giờ khi khúc ca khải hoàn được cất lên khắp cả ba miền. Mẹ đã chiến đấu đến hết mình, nhưng chiến thắng ấy đến với Mẹ vừa vui lẫn vừa buồn. Vui vì Bắc – Trung – Nam là một, buồn vì giờ đây nhũng người con của mình không còn bên để hưởng niềm vui này.

Không có người mẹ nào trên thế giới lại chịu đựng được nhiều nỗi đau và sự hy sinh như Mẹ Thứ. Trong chống Pháp và Mỹ, Mẹ lần lượt nhận tin chồng hy sinh, rồi đến chín tờ giấy báo tử của chín người con trai và nhận tin con rê cùng hai cháu ngoại hy sinh.

Nhiều năm sau cuộc chiến ấy, người ta đến thăm Mẹ và thấy một cảnh tượng vừa bình dị, thân quen nhưng cũng đầy đau xót: Trên bàn thờ nhà Mẹ bày sẵn chín bộ chén đũa, tương ứng với chín người con trai đã hy sinh năm nào. Mẹ ngồi trước mâm cơm và hồi tưởng lại cảnh xum vầy như lúc còn bên nhau, cảnh tượng ấy đẹp và nao lòng đến nhường nào!

Ngày 26 tháng 10 năm 2010, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (Mẹ Thứ) hưởng thọ ở tuổi 106. Dù Mẹ và các anh đã khuất nhưng tên tuổi Mẹ và các anh vẫn sống mãi trong lòng dân tộc.

Mẹ Thứ là một nhân chứng sống động cho sự kiên cường, ý chí, lòng yêu nước và đức hy sinh của người phụ nữ Việt Nam. Cuộc đời Mẹ là bài học giá trị về tinh thần bất khuất, chống giặc và cũng là nguồn động lực cho thế hệ mai sau nối tiếp tinh thần cua bậc cha – anh trong công cuộc xay dựng và bảo vệ Tổ quốc. Tượng đài của Mẹ Thứ sững sững giữa đất trời Quảng Nam như lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình, độc lập, sự hy sinh cao cả “ thà quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” để làm nên một Việt Nam như ngày hôm nay!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn