Nỗi đau giấu kín sau tà áo dài ngoại giao
Đằng sau phong thái ung dung, tự tại và tà áo dài thướt tha của vị nữ Bộ trưởng tại Paris là cả một khoảng trời hy sinh thầm lặng của một người vợ, người mẹ. Do tính chất tuyệt mật và hiểm nguy của cuộc kháng chiến, bà và chồng (ông Đinh Khang) phải sống cảnh "người Nam, kẻ Bắc", xa nhau đằng đẵng suốt nhiều năm trời.
Khi bà sang Paris tham gia cuộc đàm phán lịch sử kéo dài gần 5 năm, hai đứa con thơ của bà phải gửi lại miền Bắc cho các đồng chí và người thân chăm sóc. Giữa những đêm đông Paris lạnh giá, sau những giờ phút đấu trí cân não nghẹt thở trên bàn đàm phán hay những buổi họp báo căng thẳng, bà trở về căn phòng nhỏ của mình, lặng lẽ ngắm nhìn tấm ảnh sờn góc của các con mà nước mắt trào ra. Nỗi nhớ thương con và gia đình da diết nhiều lúc khiến lòng bà thắt lại, nhưng mỗi khi bình minh lên, tà áo dài được là phẳng phiu, bà lại bước ra ngoài với nụ cười rạng rỡ và cái đầu lạnh của một nhà ngoại giao xuất sắc. Đối với bà, việc giành lại hòa bình cho đất nước cũng chính là con đường duy nhất để đưa những đứa con của bà, và con em của hàng triệu gia đình Việt Nam, được sống trong vòng tay yên bình của cha mẹ.


