Nỗi đau khi không cứu được bệnh nhân
Một buổi tối cuối mùa mưa, bệnh xá dã chiến giữa rừng Quảng Ngãi tiếp nhận một chiến sĩ bị thương rất nặng. Anh được đồng đội cáng đến sau nhiều giờ băng rừng. Mảnh đạn đã xuyên qua vùng bụng, quần áo thấm đẫm máu. Vì quãng đường quá xa và chiến sự ác liệt, anh không thể được đưa đến bệnh xá sớm hơn.
Ngay khi thương binh được đưa vào, Đặng Thùy Trâm cùng các y tá lập tức bắt tay vào cấp cứu. Chị nhanh chóng kiểm tra mạch, cầm máu và chuẩn bị phẫu thuật. Dụng cụ được khử trùng bằng nước sôi, còn số thuốc gây mê và kháng sinh chỉ còn rất ít.
Ca mổ kéo dài nhiều giờ. Mọi người làm việc trong im lặng, chỉ nghe tiếng dụng cụ va chạm và lời nhắc ngắn gọn giữa bác sĩ với các y tá. Ai cũng hy vọng người chiến sĩ sẽ vượt qua.
Sau ca mổ, bệnh nhân được chuyển sang khu theo dõi. Đặng Thùy Trâm nhiều lần quay lại kiểm tra mạch, thay băng và điều chỉnh việc chăm sóc. Chị gần như không rời khỏi giường bệnh trong nhiều giờ.
Nhưng đến gần sáng, tình trạng của anh đột ngột xấu đi. Do mất máu quá nhiều và điều kiện điều trị quá hạn chế, trái tim người chiến sĩ dần ngừng đập. Đặng Thùy Trâm và đồng đội cố gắng cấp cứu thêm một lần nữa, nhưng không thành công.
Cả bệnh xá lặng đi. Không ai nói với ai điều gì. Các y tá lặng lẽ phủ tấm chăn lên người người chiến sĩ. Đặng Thùy Trâm đứng rất lâu bên giường bệnh. Chị biết mình và đồng đội đã làm tất cả những gì có thể, nhưng vẫn không giữ được sự sống cho anh.
Đêm hôm đó, sau khi hoàn thành mọi công việc, chị mở cuốn nhật ký và ghi lại cảm xúc của mình. Chị viết về nỗi đau của một người bác sĩ khi bất lực trước cái chết, về sự tiếc nuối vì không có đủ thuốc, đủ máu và phương tiện để cứu người. Những dòng chữ ấy không phải là lời than phiền mà là sự trăn trở của một người luôn coi việc cứu sống bệnh nhân là trách nhiệm lớn nhất của mình.
Trong nhiều trang nhật ký, Đặng Thùy Trâm cũng nhắc đến sự hy sinh của những chiến sĩ còn rất trẻ. Mỗi lần tiễn một người ra đi, chị càng quyết tâm hơn trong công việc, mong rằng những bệnh nhân đến sau sẽ có thêm cơ hội được sống.
Đối với Đặng Thùy Trâm, thành công của người bác sĩ không chỉ là chữa khỏi bệnh mà còn là nỗ lực không ngừng để giành giật sự sống, ngay cả trong những điều kiện khắc nghiệt nhất. Chính vì vậy, mỗi bệnh nhân không thể cứu được đều trở thành một nỗi đau và một ký ức khó quên trong cuộc đời chị.



