Nỗi đau không thể gọi thành tên
Có những ký ức, dù thời gian có trôi qua bao lâu, người ta vẫn không đủ bình tĩnh để nhắc lại.
Đối với ông Hoàng Thái, ký ức về liệt sĩ Hoàng Sơn là một trong những điều như thế.
Mỗi lần nhắc đến người thân của mình, ông thường bắt đầu bằng những kỷ niệm về một chàng trai khỏe mạnh, hiền lành, được đơn vị tin tưởng giao nhiệm vụ mang khẩu trung liên. Nhưng rồi câu chuyện luôn dừng lại ở trận đánh định mệnh trên tuyến biên giới phía Bắc, nơi Hoàng Sơn đã vĩnh viễn không trở về.
Ông kể rằng sau khi bị thương ở chân, Hoàng Sơn không còn khả năng di chuyển. Trong hoàn cảnh ấy, ông rơi vào tay quân đối phương.
Điều khiến ông Hoàng Thái đau đớn nhất không chỉ là việc người thân hy sinh, mà còn là những gì xảy ra sau đó.
Theo lời kể của ông, Hoàng Sơn bị treo lên một cây tô mèo giữa khu vực chiến sự và bị dùng làm mục tiêu bắn. Những loạt đạn liên tiếp trút xuống cơ thể người chiến sĩ đã không còn khả năng chống cự.
Nhắc đến đây, giọng ông chùng xuống.
Ông nói rằng sự việc ấy đau đớn đến mức nhiều năm sau vẫn không thể nào quên.
Đó không chỉ là nỗi đau của một gia đình mất người thân, mà còn là nỗi xót xa của những người lính từng vào sinh ra tử cùng nhau.
Ông Hoàng Thái kể:
"Nó bắt sống thì... hy sinh nó cướp sạch, nó cũng tiêu hủy luôn. Ông Sơn bị treo lên cây tô mèo, bắn xối xả, bắn đến mức độ người ta không nhận ra."
Những lời kể ấy được ông cất giữ trong ký ức suốt nhiều thập kỷ. Mỗi lần nhắc lại, ông không kể bằng sự căm giận, mà bằng nỗi nghẹn ngào của một người đã chứng kiến quá nhiều mất mát.
Trong chiến tranh, sự hy sinh của người lính là điều không ai mong muốn nhưng luôn có thể xảy ra.
Ông Hoàng Thái lặng lẽ nói:
"Trong chiến trận thì hy sinh là chuyện thường tình, không tránh khỏi."
Đó là câu nói của một người đã từng đi qua chiến tranh, hiểu rõ cái giá của hòa bình.
Nhưng ông cũng mong rằng sự hy sinh của những người như Hoàng Sơn sẽ không bị lãng quên.
Đằng sau hai chữ "liệt sĩ" là một con người bằng xương bằng thịt. Là một người con của quê hương Yên Thành. Là một người đồng đội được tin yêu. Là một chàng trai từng mang trong mình biết bao dự định của tuổi trẻ.
Chiến tranh đã cướp đi tuổi xuân của biết bao người.
Nó để lại những khoảng trống không gì có thể bù đắp trong mỗi gia đình.
Và cũng để lại những ký ức mà những người còn sống phải mang theo đến hết cuộc đời.
Đã gần nửa thế kỷ trôi qua, ông Hoàng Thái vẫn kể lại câu chuyện về Hoàng Sơn như một lời tri ân dành cho người đã khuất. Ông không mong khơi gợi hận thù. Điều ông mong là các thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có.
Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của những người lính đã ngã xuống nơi biên cương.
Mỗi lần thắp nén hương trước anh linh liệt sĩ Hoàng Sơn, ông lại nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ trẻ năm nào. Dù thời gian có phủ mờ bao dấu vết của chiến tranh, thì trong lòng những người thân, Hoàng Sơn vẫn mãi là người con của quê hương đã hiến dâng trọn vẹn cuộc đời mình để bảo vệ Tổ quốc.
Đó là nỗi đau không thể gọi thành tên, nhưng cũng là niềm tự hào không bao giờ phai nhạt.



