Cựu chiến binh

NỖI ĐAU LÀM BỪNG TỈNH Ý CHÍ CÁCH MẠNG

Từ những mất mát và đau thương tận cùng, ý chí cách mạng dần hình thành trong tâm hồn một cậu bé, như ngọn lửa âm ỉ chờ ngày bùng cháy.

Hưng Yên11/01/2026Nguyễn Anh Quý (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đối với Phùng Ngọc Hùng, nỗi đau của nạn đói và bạo lực không trôi qua rồi mất đi, mà lắng sâu, âm thầm tích tụ trong tâm hồn non trẻ. Mỗi xác người nằm bên đường, mỗi chuyến xe chở xác lăn bánh về phía Núi Mắm Tôm, mỗi tiếng khóc tắt lịm vì đói… tất cả dần kết tinh thành một câu hỏi day dứt: vì sao con người phải chịu khổ đến như vậy?

Ban đầu, đó chỉ là nỗi sợ và sự đau xót. Nhưng theo thời gian, nỗi đau ấy không còn là cảm xúc thụ động. Nó bắt đầu biến thành sự nhận thức. Cậu bé Phùng Ngọc Hùng dần hiểu rằng cái đói không phải do trời, mà do con người gây ra; cái chết không phải số phận, mà là hệ quả của áp bức. Chính sự thức tỉnh ấy đã làm bừng lên trong ông một ý nghĩ còn rất mơ hồ nhưng mạnh mẽ: phải có một con đường khác cho dân tộc.

Khi Việt Minh về tuyên truyền, vận động quần chúng, những lời nói về độc lập, về quyền sống của nhân dân đã gặp sẵn mảnh đất màu mỡ trong tâm hồn ông. Những gì ông từng chứng kiến chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự cần thiết của cách mạng. Không cần ai thuyết phục nhiều, ông hiểu rằng chỉ có thay đổi tận gốc chế độ áp bức thì nỗi đau ấy mới chấm dứt.

Nỗi đau, vì thế, không còn chỉ là ký ức đau buồn, mà trở thành động lực. Nó khiến ông và nhiều người cùng thế hệ sẵn sàng đứng lên, dù biết phía trước còn đầy gian nguy. Với Phùng Ngọc Hùng, ý chí cách mạng không đến từ sách vở, mà được hun đúc từ chính những mất mát đã in hằn trong đời sống hằng ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn