Nỗi đau năm 1966
Năm 1966, bà Lê Thị Mỹ mất đi ba đồng đội thân thiết – những người cùng bà hoạt động trong tổ công an mật.
“Ba người, không còn ai,” bà nghẹn ngào.
Sự hy sinh ấy để lại khoảng trống lớn trong lòng bà. Những người từng cùng nhau làm nhiệm vụ, cùng chia sẻ khó khăn, nay đã không còn.
Nhưng trong đau thương, bà không cho phép mình gục ngã.
“Không thể dừng lại,” bà nói.
Bà tiếp tục nhiệm vụ, mang theo ký ức về những người đã ngã xuống. Mỗi bước đi, mỗi việc làm đều như có họ đồng hành.
Sự mất mát ấy không chỉ là nỗi đau cá nhân, mà còn là minh chứng cho sự khốc liệt của chiến tranh.
Đối với bà, đó là động lực để sống và chiến đấu kiên cường hơn.


