Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nỗi Đau Nuốt Vào Trong Và Tấm Lòng Lặng Lẽ Của Mẹ Lê Thị Sáu

Thôn Liễu Kinh

Nghệ An22/08/2026xã Vĩnh Thịnh (xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên bên dòng sông Lam thơ mộng, cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Sáu (103 tuổi, ngụ tại Bến Thủy, phường Trường Vinh, tỉnh Nghệ An) gắn liền với ruộng đồng, bến nước và những năm tháng gian lao của dải đất miền Trung nắng gió. Mẹ là hình ảnh tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam kiên cường, tảo tần, sẵn sàng hy sinh tất cả những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập của dân tộc.

​Những năm 1960 của thế kỷ trước, vùng đất Vinh – Bến Thủy trở thành "tọa độ chết", điểm nút giao thông huyết mạch hứng chịu mật độ bom đạn tàn khốc bậc nhất từ không quân và hải quân Mỹ. Trận địa mòn dấu chân người, khói đen ngút trời ngày đêm bao phủ bến sông. Giữa không khí sực mùi thuốc súng ấy, hai người con trai của Mẹ lần lượt gạt nước mắt chia tay gia đình để bước vào cuộc chiến. Người con trai cả — anh Lê Huy Minh — hăng hái lên đường nhập ngũ năm 1964, tiến thẳng vào chiến trường miền Nam khốc liệt. Người con trai thứ hai — anh Lê Văn Trường — ở lại quê nhà, khoác lên mình chiếc áo dân quân tự vệ, ngày đêm bám trụ trên các mâm pháo cao xạ và bến phà Bến Thủy để bảo vệ từng chuyến hàng lương thực, khí tài chi viện cho miền Nam.

​Một buổi trưa hè tháng 6 năm 1965, mặt trời đổ lửa xuống đồng cày. Khi Mẹ Sáu đang khum lưng gặt lúa trên bãi bồi ven sông, tiếng còi báo động rú lên liên hồi kèm theo tiếng nổ xé trời của một đợt trận oanh tạc mới. Ngay sau khi tiếng bom vừa dứt, một cán bộ xã chạy xộc ra đồng, nghẹn ngào báo tin anh Lê Văn Trường bị thương rất nặng do trúng mảnh bom khi đang san lấp hố bom thông luồng cho xe qua phà.

​Mẹ Sáu đánh rơi chiếc cuốc, bước chân run rẩy lao đi trên con đường đất đỏ bụi mờ. Mẹ chạy bán sống bán chết với hy vọng mong mỏi được nắm lấy bàn tay con trai lần cuối. Nhưng khi Mẹ đến nơi, người con trai dũng cảm của Mẹ đã trút hơi thở cuối cùng, gương mặt vẫn còn bám đen khói súng. Mẹ gục xuống bên thi thể con, nước mắt hòa lẫn bụi đường.

​Thế nhưng, nỗi đau chưa dừng lại ở đó. Mấy năm sau, khi vết thương lòng chưa kịp khép miệng, Mẹ Sáu lại nhận được tờ giấy báo tử gửi về từ chiến trường phía Nam: Người con trai cả Lê Huy Minh đã anh dũng hy sinh trong một trận đánh ác liệt tại miền Đông Nam Bộ, thân xác anh vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất mẹ bao la.

​Mất đi hai người con ruột thịt — hai khúc ruột Mẹ dứt ruột đẻ ra và nuôi lớn —, ngôi nhà nhỏ bên sông Lam trở nên trống trải, lạnh lẽo. Có những đêm mưa rừng giăng kín lối, Mẹ ngồi một mình bên ngọn đèn dầu, ngắm nhìn hai tấm bằng Tổ quốc ghi công treo trên tường mà nước mắt chảy ngược vào trong. Nén đau thương thành sức mạnh, Mẹ Sáu không gục ngã. Mẹ tiếp tục tăng gia sản xuất, nấu từng nồi nước lá, vá từng chiếc áo cho các chiến sĩ pháo thủ chốt giữ tại Bến Thủy.

​Khi được hỏi về những mất mát to lớn của gia đình, Mẹ Sáu lặng lẽ mỉm cười, đôi mắt mờ đục nhìn ra dòng sông Lam: "Muốn có độc lập thì phải có hy sinh, Mẹ xin giữ nỗi mất mát về phần mình... Chỉ cần đất nước yên bình, non sông vẹn toàn, con cháu được sống trong tự do là Mẹ mãn nguyện rồi".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn