Anh hùng Lực lượng vũ trang

NOI GƯƠNG CHA ÔNG KHÔNG CHỈ BẰNG LỜI NÓI

Nhìn lại quãng đời quân ngũ của mình, bác Lương không chỉ kể về những năm tháng đã qua. Điều bác quan tâm hơn là những gì thế hệ trẻ hôm nay có thể học được từ cuộc đời của những người đi trước.

Nghệ An11/08/2026Chi đoàn Quỳ Lăng (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Với bác Lương, mỗi thế hệ đều có hoàn cảnh riêng. Thế hệ của bác trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn. Năm 1959, khi còn là một người thanh niên, bác lên đường nhập ngũ, bắt đầu cuộc sống trong quân đội và lực lượng Công binh.

Ngày rời quê hương, người lính trẻ cũng mang theo nỗi nhớ nhà, nhớ bạn bè và quê hương. Những đêm đi gác là lúc nỗi nhớ ấy càng trở nên da diết. Nhưng dù có những tình cảm riêng, người thanh niên năm ấy vẫn xác định trách nhiệm của mình và tiếp tục con đường đã lựa chọn.

Đó chính là một phần ý nghĩa của hai chữ “Yêu Tổ quốc” mà bác lựa chọn khi nói về tuổi trẻ của mình.

Tình yêu ấy không chỉ nằm trong suy nghĩ. Nó được thể hiện bằng việc lên đường, bằng những năm tháng quân ngũ và bằng sự cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Những ngày đầu trong quân đội, bác cùng anh em đồng đội tập luyện và giúp đỡ nhau. Những buổi trưa tranh thủ tập ngắm súng, đường ngắm cơ bản hay các động tác ném lựu đạn là những kỷ niệm giản dị nhưng khó quên. Trong quá trình ấy, người lính phải tự rèn luyện, đồng thời biết chia sẻ và hỗ trợ đồng đội.

Sau những ngày đầu huấn luyện là những năm tháng tiếp tục thực hiện nhiệm vụ, trong đó có thời gian phục vụ chiến dịch đường sắt. Một dấu mốc mà bác nhớ nhất là ngày khánh thành, thông chuyến tàu Bắc – Nam đầu tiên năm 1976.

Những ký ức ấy đã tạo thành một chặng đường tuổi trẻ.

Khi kể lại những năm tháng ấy, bác Lương không đặt mình ở vị trí của một người để thế hệ sau chỉ biết nghe và ghi nhớ. Điều bác muốn là thế hệ trẻ nhìn vào những gì cha ông đã trải qua để tự đặt ra trách nhiệm cho chính mình.

Theo bác, noi gương cha ông trước hết là phải biết sống có mục đích và lý tưởng.

Một người trẻ nếu không xác định được mình muốn gì, muốn trở thành người như thế nào và cần phấn đấu vì điều gì thì rất dễ mất phương hướng. Vì vậy, mỗi người cần có một mục tiêu để hướng tới và phải kiên định với mục tiêu ấy.

Nhưng lý tưởng không thể chỉ dừng ở suy nghĩ.

Muốn trưởng thành, người trẻ phải rèn luyện.

Đó là điều bác Lương đặc biệt nhấn mạnh khi nói về thế hệ đoàn viên, thanh thiếu niên. Mỗi người cần tự nguyện rèn luyện và phát triển bản thân. Không phải chờ người khác nhắc nhở, cũng không phải chỉ làm khi được yêu cầu, mà phải tự mình nhận thức được trách nhiệm của mình.

Rèn luyện là một quá trình lâu dài.

Cũng như người lính trong những ngày đầu phải tập từng động tác, làm quen từng nội dung huấn luyện và từng bước trưởng thành, người trẻ hôm nay cũng cần từng bước hoàn thiện bản thân.

Không ai có thể trưởng thành ngay lập tức.

Muốn tiến bộ phải học hỏi. Muốn đạt được mục tiêu phải cố gắng. Muốn vượt qua khó khăn phải có ý chí.

Bác Lương nhắn nhủ rằng khi đã xác định được mục tiêu thì dù gặp khó khăn, vất vả cũng không được sờn lòng. Phải cố gắng hoàn thành tâm nguyện của mình.

Đó là điều có thể học được từ thế hệ cha ông.

Thế hệ của bác từng đối mặt với những khó khăn của thời đại mình. Những người thanh niên khi ấy phải rời quê hương, bước vào quân ngũ và thực hiện những nhiệm vụ được giao. Họ cũng có những nỗi nhớ, những tình cảm riêng và những khó khăn của cuộc sống, nhưng vẫn cố gắng hoàn thành trách nhiệm.

Thế hệ trẻ hôm nay có một hoàn cảnh khác.

Những khó khăn của chiến tranh đã lùi xa. Người trẻ có nhiều điều kiện hơn để học tập, tiếp cận tri thức và phát triển bản thân. Chính vì vậy, theo tâm niệm của bác, càng cần phải biết tận dụng những điều kiện ấy để rèn luyện và phấn đấu.

Noi gương cha ông không có nghĩa là phải sống giống hoàn toàn thế hệ trước.

Điều cần noi gương là tinh thần.

Đó là tinh thần yêu Tổ quốc, có trách nhiệm, có mục tiêu, có lý tưởng và không sờn lòng trước khó khăn.

Người trẻ hôm nay có thể thể hiện những giá trị ấy bằng những việc phù hợp với cuộc sống của mình. Học tập nghiêm túc, làm tốt công việc được giao, sống có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng, biết giúp đỡ người khác và luôn cố gắng hoàn thiện bản thân.

Những việc ấy có thể rất nhỏ, nhưng nếu được thực hiện bằng tinh thần tự giác và trách nhiệm thì đều có ý nghĩa.

Bởi sự cống hiến không phải lúc nào cũng bắt đầu từ những việc lớn.

Nó có thể bắt đầu từ chính việc mỗi người cố gắng trở thành phiên bản tốt hơn của mình.

Khi một đoàn viên biết tự rèn luyện, khi một thanh niên biết sống có mục đích, khi một người trẻ biết cố gắng hoàn thành công việc của mình, đó cũng là một cách tiếp nối những giá trị mà cha ông đã để lại.

Bác Lương mong muốn thế hệ trẻ biết trân trọng những gì mình đang có hôm nay. Cuộc sống hiện tại được xây dựng từ công sức của nhiều thế hệ. Vì vậy, người trẻ cần biết nhìn lại quá khứ, hiểu những gì cha ông đã trải qua và từ đó có trách nhiệm hơn với hiện tại.

Nhưng sự tri ân không chỉ nằm ở việc nhớ.

Tri ân còn phải được thể hiện bằng hành động.

Nếu cha ông đã từng dành tuổi trẻ để phục vụ Tổ quốc, thì người trẻ hôm nay cần biết sử dụng tuổi trẻ của mình một cách có ích. Nếu cha ông từng vượt qua khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ, thì người trẻ hôm nay cũng cần học tinh thần không bỏ cuộc trước thử thách.

Đó là cách thiết thực để sống xứng đáng.

Từ câu chuyện của bác Lương, có thể thấy những năm tháng quân ngũ không chỉ để lại những ký ức về một thời đã qua. Nó còn để lại những bài học về cách sống.

Một người thanh niên rời quê năm 1959, mang theo nỗi nhớ gia đình, bạn bè và quê hương, rồi từng bước trưởng thành trong quân ngũ. Những năm tháng ấy được nối tiếp bằng những kỷ niệm về đồng đội, những buổi huấn luyện và những nhiệm vụ gắn với chiến dịch đường sắt.

Khi nhìn lại, bác chọn “Yêu Tổ quốc” để nói về tuổi trẻ của mình.

Và từ tình yêu ấy, bác muốn gửi đến thế hệ sau một lời nhắn giản dị: hãy biết noi gương cha ông, nhưng hãy thể hiện bằng chính hành động của mình.

Hãy sống có mục đích.

Hãy có lý tưởng.

Hãy kiên định với điều đúng đắn mà mình đã lựa chọn.

Hãy tự nguyện rèn luyện và phát triển bản thân.

Và khi gặp khó khăn, đừng sờn lòng.

Bởi mỗi thế hệ đều có trách nhiệm viết tiếp câu chuyện của dân tộc theo cách của mình. Thế hệ trước đã để lại những giá trị bằng chính cuộc đời và tuổi trẻ của họ. Thế hệ hôm nay cần tiếp nhận những giá trị ấy, biến thành động lực để học tập, rèn luyện và trưởng thành.

Đó chính là cách noi gương cha ông thiết thực nhất.

Không chỉ bằng lời nói.

Mà bằng một cuộc sống có mục đích, có trách nhiệm và có ích cho quê hương, đất nước.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NOI GƯƠNG CHA ÔNG KHÔNG CHỈ BẰNG LỜI NÓI | Câu chuyện thời hoa lửa