"NÓI KHÔNG VỚI ĐIỆN THOẠI" Lời nhắn gửi của người lính già
Theo lời kể của cựu chiến binh Nguyễn Bá Ân (Thương binh 2/4)
Ở tuổi ngoài tám mươi, ông Nguyễn Bá Ân không còn nhắc nhiều về những vết thương trên chiến trường Cánh đồng Chum. Điều khiến ông trăn trở hơn cả lại là hình ảnh những học sinh hôm nay đang lớn lên trong một thời đại đầy đủ điều kiện học tập, nhưng cũng đứng trước không ít cám dỗ.
Ông bảo, thế hệ của ông đi qua chiến tranh với khát vọng được sống trong hòa bình. Còn thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình thì phải biết biến cơ hội ấy thành tri thức.
Mỗi lần gặp con cháu trong làng hay các đoàn viên, thanh niên đến thăm, câu chuyện ông thường nhắc đến không phải là chiến công năm xưa mà là việc học.
Ông kể rằng quê hương mình có rất nhiều tấm gương hiếu học khiến ông tự hào.
Ông nhắc đến em Minh – con của bác thương binh Ái – đã đỗ vào Trường Đại học Y Hà Nội với số điểm rất cao, tiếp nối người chị đầu cũng theo học ngành y. Ông vui khi thấy truyền thống hiếu học được gìn giữ qua từng thế hệ trong một gia đình.
Ông tự hào kể về bác sĩ Tân Bùi, người con của quê hương hiện là Trưởng khoa tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Nghệ An. Ông cũng nhắc đến con gái gia đình ông An sau khi tốt nghiệp sư phạm đã trở thành giáo viên ở huyện Tân Kỳ, góp phần gieo chữ cho những thế hệ tiếp theo.
Nhưng câu chuyện khiến ông nhớ nhất lại là gia đình anh Dũng.
Hai người con trai của anh đều thi đỗ vào Đại học Bách khoa.
Theo ông, phía sau thành tích ấy không phải là bí quyết cao siêu, mà là một nguyên tắc rất nghiêm khắc trong gia đình:
"Nói không với điện thoại khi còn đang học."
Ông kể, các cháu được cha mẹ quản lý chặt chẽ việc sử dụng điện thoại. Thời gian dành cho việc học được đặt lên hàng đầu. Khi cần tập trung học, điện thoại không còn là người bạn đồng hành mà được cất sang một bên để tránh xao nhãng.
Ông gật đầu đầy tâm đắc:
"Muốn học tốt thì phải biết tập trung."
Theo ông, điện thoại không phải là điều xấu.
Điều đáng lo là khi con người để điện thoại chiếm hết thời gian cho việc học, cho sách vở và cho những cuộc trò chuyện với gia đình. Một khi quá mải mê với màn hình nhỏ trong tay, việc học rất dễ bị lơ là, kiến thức dần hổng đi và tương lai cũng có thể bị ảnh hưởng.
Ông gọi đó là nguy cơ "mất học" nếu các cháu không biết tự rèn luyện bản thân.
Tuy vậy, ông cũng không nhìn thế hệ trẻ bằng ánh mắt khắt khe.
Ngược lại, ông dành nhiều lời khen cho các cháu ngày nay.
Ông nhận thấy thanh niên bây giờ tự tin hơn, mạnh dạn hơn và có kỹ năng giao tiếp rất tốt. Khi tiếp xúc với mọi người, các cháu biết trình bày suy nghĩ rõ ràng, biết ứng xử linh hoạt và nhanh nhạy trước những thay đổi của xã hội.
Theo ông, đó là lợi thế mà thế hệ mình ngày trước không có.
Vì thế, điều ông mong muốn không phải là các cháu tránh xa công nghệ, mà là biết sử dụng công nghệ đúng lúc, đúng mục đích.
Hãy để điện thoại trở thành công cụ học tập thay vì trở thành nguyên nhân làm xao nhãng việc học.
Điều làm ông vui nhất là phong trào học tập ở quê hương ngày càng phát triển. Ông đặc biệt tự hào khi biết có học sinh của xã Trung Thành xuất sắc góp mặt trong chương trình Đường lên đỉnh Olympia. Đối với ông, đó không chỉ là niềm vui của riêng gia đình hay nhà trường mà còn là niềm tự hào của cả quê hương.
Ông tin rằng, mỗi học sinh chăm chỉ hôm nay sẽ là một bác sĩ, kỹ sư, giáo viên hay nhà khoa học của ngày mai, góp phần xây dựng đất nước bằng chính tri thức của mình.
Cuối câu chuyện, người lính già nhìn lũ trẻ đang cười nói rộn ràng rồi chậm rãi nhắn gửi:
"Các cháu bây giờ có điều kiện học hơn chúng tôi rất nhiều. Hãy biết quý thời gian, chăm học, rèn luyện bản thân và sử dụng điện thoại cho đúng. Có kiến thức thì sau này mới giúp được gia đình, giúp được quê hương và xây dựng đất nước."
Lời căn dặn ấy không phải là sự nghiêm khắc của một người lớn tuổi.
Đó là tâm huyết của một người lính đã từng đánh đổi tuổi xuân để bảo vệ hòa bình và nay chỉ mong thế hệ đi sau biết trân trọng những cơ hội mà hòa bình đã mang lại.
Có lẽ, với ông Nguyễn Bá Ân, phần thưởng lớn nhất của cuộc đời không phải là những tấm huân chương trên ngực áo, mà là được nhìn thấy những lớp học vẫn sáng đèn, những người trẻ vẫn nuôi dưỡng ước mơ và tiếp tục viết nên tương lai bằng tri thức.



