Khác

“NƠI LẰN RANH SINH TỬ”

TP. Hồ Chí Minh07/11/2025Chi đoàn Khu phố 34-35 (Đoàn phường Bình Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
“NƠI LẰN RANH SINH TỬ”

Chiều ấy, gió từ cánh đồng thổi về mang theo mùi đất sau mưa. Nắng cuối ngày rơi nghiêng qua mái ngói rêu phong, vàng như một dải lụa phủ lên thời gian. Chúng tôi tìm đến ngôi nhà nhỏ nơi có bà Dung, người từng một thời băng qua đạn bom, tay băng bó thương binh, tay lau nước mắt mình giữa chiến trường. Bà đón chúng tôi bằng nụ cười hiền, giọng nói khàn nhưng ấm như tiếng ru năm cũ. Mỗi lời bà kể không chỉ là câu chuyện của riêng bà, mà còn là mảnh ký ức của cả một thế hệ — những con người đã đi qua chiến tranh với lòng tin giản dị mà mãnh liệt: “Còn sống là còn chiến đấu.” Giữa gian nhà mộc mạc, giữa tiếng ve đầu hạ, chúng tôi nghe trong từng lời bà như có tiếng bom xa, tiếng chân người chạy, tiếng rên khe khẽ của những người lính trẻ giữa rừng sâu. Và giữa những âm thanh ấy, vang lên giọng nói của một người phụ nữ: dịu dàng, mạnh mẽ, và thấm đẫm nhân tình.

“Bà Dung – Người giữ lửa trong những năm tháng đỏ lửa”

Chúng tôi gặp bà Dung trong một buổi chiều muộn, khi ánh nắng cuối ngày nghiêng qua mái hiên ngôi nhà nhỏ nơi vùng quê yên bình. Bà đã ngoài bảy mươi, giọng nói vẫn trầm ấm, đôi mắt sáng nhưng phảng phất nỗi xa xăm — như vẫn còn soi vào đâu đó nơi chiến trường xưa.

“Ngày ấy tôi mới mười chín, hai mươi... còn trẻ lắm, mà phải chứng kiến nhiều điều đau lòng lắm cháu ạ.” Bà khẽ nói, bàn tay run run nâng tách trà, hơi nước mỏng manh như làn khói năm nào còn vương trong ký ức.

“Nơi lằn ranh sinh tử”

Bà Dung từng là chiến sĩ hậu cần – quân y, công tác ở chiến trường miền Nam từ năm 1964 đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975. Suốt hơn mười năm ấy, bà sống giữa lằn ranh sinh tử, giữa tiếng bom rền và những tiếng rên đau của thương binh.

Bà kể, giọng trầm xuống:

“Thương binh đưa về ngày đêm không dứt... Có đêm tới bảy chục ca. Máu dính đỏ cả áo, cả tay. Lúc đó mình vừa lo cho người ta, vừa sợ bom đạn rớt xuống trúng chỗ mình.”

Rồi bà cười nhẹ, cái cười đã lẫn với nước mắt:

“Có anh chiến sĩ bị thương nặng, nắm tay tôi hỏi: ‘Tôi có chết không?’
Tôi nói liền: ‘Anh không có chết đâu, anh về tới đây rồi, có tụi em lo, không chết đâu.’
Nhưng trong lòng… tôi biết, anh khó qua khỏi.”

Câu nói ấy, giản dị mà như lời hứa của người sống với người sắp đi xa. Một lời hứa chứa cả tình thương và sức mạnh.

“Giữa khói lửa và nỗi mất mát”

Trong chiến trường ác liệt như vậy, bà có từng gặp người quen bị thương không?

Bà trầm ngâm hồi lâu, đôi mắt nhìn xa xăm ra khu vườn trước nhà.

“Không gặp người quen bị thương trước mặt... nhưng chết trước mắt mình thì có. Hai người bạn thân cùng đơn vị, thân lắm đi đâu cũng xin đi chung. Vậy mà... họ nằm lại nơi chiến trường.”

Bà siết chặt tay vào nhau:

“Hôm nhận được tin hai người đó hi sinh, tôi buồn lắm, tủi lắm. Tư trang của họ gửi lại cho tôi: một tấm khăn tay, cái bút chì, cuốn sổ nhỏ. Tôi nhìn mà nước mắt cứ chảy hoài. Nghĩ, sao cuộc đời ngắn ngủi thế. Hôm qua còn cười, hôm nay đã nằm lại dưới lòng đất.”

Bà nói rồi im lặng. Tiếng ve ngoài vườn khẽ ngân lên, như nhắc lại âm vang của một thời đạn bom.

“Nước mắt người con gái giữa chiến trường”

Bà Dung kể, ngày đầu nhận nhiệm vụ, bà khóc rất nhiều.

“Tôi sợ chiến trường, sợ bom đạn, sợ cả tiếng la hét của thương binh. Có khi vừa làm vừa khóc. Con gái mà, yếu lòng lắm. Nhưng rồi thấy đồng đội bị thương, thấy họ vẫn gắng sống, gắng chiến đấu, tôi cứng cáp hơn lúc nào không hay.”

Rồi bà hạ giọng, đôi mắt nhòe đi:

“Hồi đó, ông già tôi mất mà đơn vị giấu. Mấy năm sau tôi mới biết tin. Cũng chẳng còn nước mắt mà khóc, vì chiến tranh lấy đi của tôi nhiều thứ quá.”

“Chấp nhận cái chết như một phần của cuộc sống”

‘Ở chiến trường, ai cũng nghĩ mình sẽ chết,’ bà kể, giọng đều đều như nói về điều hiển nhiên.
“Chúng tôi thường nói với nhau: ‘Bom rớt trúng ai thì người đó chịu. Đụng mày mày chịu, đụng tao tao chịu.’
Cười vậy thôi, chứ trong lòng ai cũng hiểu, ngày mai có thể không còn.”

Nhưng dù đối diện với cái chết, ánh mắt bà khi kể lại vẫn sáng lên ánh sáng của niềm tin, của lòng can đảm mà chỉ những người đi qua chiến tranh mới hiểu.

“Ký ức còn lại”

Khi được hỏi, điều gì khiến bà nhớ nhất, bà chỉ nói khẽ:

“Là ánh mắt của đồng đội trước lúc họ nhắm mắt. Là tiếng gọi tên tôi trong cơn mê man. Là những bàn tay tôi từng nắm, từng giữ, từng buông.”

Bà nhìn tôi, ánh mắt xa xăm nhưng bình thản:

“Chiến tranh qua rồi, nhưng trong tôi, tiếng đạn, tiếng bom, tiếng gọi ‘chị Dung ơi!’ vẫn còn vang mãi.”

“Người ở lại”

Chúng tôi rời nhà bà Dung khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng nhuộm vàng mái tóc bạc phơ của bà. Bóng bà nhỏ nhắn, nhưng chứa đựng sức mạnh lớn lao của cả một thế hệ những người đã đi qua chiến tranh bằng niềm tin giản dị:

“Chết thì chịu, còn sống là còn chiến đấu, còn đồng đội là còn hy vọng.”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của bà Dung người chiến sĩ hậu cần năm ấy vẫn khiến ta lặng đi. Giữa khói lửa, giữa mất mát và sợ hãi, người phụ nữ ấy đã giữ trọn một tấm lòng, một niềm tin bất tử vào Tổ quốc.

Bây giờ, chiến tranh đã lùi xa nửa thế kỷ. Cánh đồng quê yên bình, tiếng trẻ con nô đùa thay cho tiếng súng năm nào. Nhưng trong ánh mắt của bà Dung, tôi vẫn thấy ánh sáng của những ngày lửa đỏ, thứ ánh sáng không gì có thể dập tắt được, dù năm tháng có phủ đầy bụi thời gian.

Bà ngồi đó, lặng lẽ, tóc bạc như mây, bàn tay vẫn run run khi nhắc đến đồng đội. Mỗi ký ức bà kể ra là một nén hương thắp cho những linh hồn nằm lại giữa rừng sâu, giữa dòng sông, giữa mảnh đất đã hóa bình yên.

Chúng tôi chợt hiểu rằng, chiến tranh có thể lấy đi tuổi trẻ, nước mắt, cả sinh mạng... nhưng không thể lấy đi lòng người, lòng tin, lòng thương, lòng son sắt với Tổ quốc.
Và trong trái tim bà Dung người nữ chiến sĩ hậu cần năm xưa ngọn lửa ấy vẫn cháy, âm ỉ mà bất diệt, soi rọi cho chúng ta hôm nay hiểu được:

Hòa bình không tự nhiên mà có – nó được đánh đổi bằng cả máu, nước mắt và tình yêu vô tận của những con người như bà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“NƠI LẰN RANH SINH TỬ” | Câu chuyện thời hoa lửa