Bài viết

NỖI NHỚ CON GỬI LẠI TRONG NHẬT KÝ

Điện Biên03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NỖI NHỚ CON GỬI LẠI TRONG NHẬT KÝ

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, nhà văn, phóng viên Dương Thị Xuân Quý quyết định rời miền Bắc để vào chiến trường Khu V. Quyết định ấy cũng đồng nghĩa với việc chị phải gửi lại cô con gái nhỏ mới hơn một tuổi cho gia đình chăm sóc. Đó là một sự lựa chọn vô cùng khó khăn của một người mẹ, nhưng cũng là lựa chọn của một người chiến sĩ.

Trong cuốn Nhật ký Dương Thị Xuân Quý, những dòng viết về con gái xuất hiện nhiều lần. Chị không giấu nỗi nhớ con, cũng không cố tỏ ra mạnh mẽ. Có những đêm sau khi hoàn thành công việc viết báo, ghi chép hoặc đi cơ sở, chị lại nhớ đến đứa con nhỏ đang ở miền Bắc. Chị tự hỏi con đã biết gọi mẹ chưa, đã biết đi chưa và liệu sau này con có còn nhận ra mẹ nữa hay không.

Giữa núi rừng Quảng Nam, cuộc sống của chị và đồng đội vô cùng gian khổ. Những chuyến đi công tác phải băng rừng, vượt suối, tránh những trận càn quét và bom đạn. Có những ngày phải nhịn đói, có những đêm ngủ trong hầm hoặc dưới những tấm tăng giữa rừng. Nhưng trong những trang nhật ký, nỗi nhớ con vẫn luôn hiện hữu, trở thành nguồn động viên để chị tiếp tục công việc.

Có lần, sau khi gặp những em bé ở vùng giải phóng, chị lại nhớ đến con gái của mình. Hình ảnh những đứa trẻ hồn nhiên giữa chiến tranh khiến người mẹ trẻ càng thêm khắc khoải. Chị mong ngày đất nước hòa bình để tất cả trẻ em đều được lớn lên trong tiếng cười, không còn phải sống giữa bom đạn.

Điều đặc biệt trong nhật ký của Dương Thị Xuân Quý là chị không đặt tình mẫu tử đối lập với trách nhiệm đối với Tổ quốc. Chị yêu con tha thiết, nhưng cũng tin rằng cuộc chiến mà mình đang tham gia là để thế hệ con sau này được sống trong hòa bình. Chính niềm tin ấy đã giúp chị vượt qua nỗi nhớ và những thiếu thốn nơi chiến trường.

Đồng đội kể rằng Dương Thị Xuân Quý luôn mang theo ảnh con trong ba lô. Mỗi khi có thời gian nghỉ, chị lại lấy tấm ảnh nhỏ ra ngắm rồi cẩn thận cất đi. Không ai thấy chị than phiền về cuộc sống gian khổ, nhưng ai cũng hiểu phía sau nụ cười hiền là nỗi nhớ con luôn thường trực.

Ngày 8 tháng 3 năm 1969, trên đường công tác, Dương Thị Xuân Quý hy sinh khi mới 28 tuổi. Con gái chị khi ấy còn quá nhỏ để hiểu sự mất mát ấy. Nhiều năm sau, khi đọc lại những trang nhật ký của mẹ, người con mới cảm nhận được tình yêu thương sâu nặng mà mẹ đã gửi gắm trong từng dòng chữ.

Ngày nay, Nhật ký Dương Thị Xuân Quý không chỉ được xem là một tư liệu quý về chiến tranh mà còn là câu chuyện cảm động về tình mẫu tử. Qua những trang viết giản dị, người đọc hiểu rằng phía sau mỗi người chiến sĩ là những tình cảm rất đỗi đời thường. Họ cũng có gia đình, có những người thân yêu để nhớ, có những ước mơ giản dị còn dang dở.

Nỗi nhớ con của Dương Thị Xuân Quý không làm chị yếu lòng. Trái lại, nó trở thành động lực để chị sống, làm việc và cống hiến hết mình cho lý tưởng mà chị đã lựa chọn. Đó là một trong những câu chuyện đẹp và xúc động nhất được lưu giữ trong những trang nhật ký thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn