Nỗi nhớ nhà gói gọn trong vành mũ tai bèo
Chiếc ba lô của người lính "Thời hoa lửa" trên đất Đức Huệ thường chẳng có gì quý giá về vật chất. Nhưng nếu nhìn kỹ vào góc ngăn nhỏ nhất, người ta sẽ thấy cả một gia tài ký ức được họ nâng niu như báu vật, là điểm tựa để họ đi qua những trận càn khốc liệt nhất.
Những kỷ vật biết nói
Trong ba lô của một chàng trai vừa rời ghế nhà trường, đôi khi chỉ là một chiếc khăn tay thêu vụng về của cô bạn gái xóm bên, hay một chiếc lược sừng mẹ tặng ngày xuất quân. Ở vùng biên giới Đức Huệ này, nước phèn có thể làm mục vải áo, bom đạn có thể làm rách quân trang, nhưng những kỷ vật ấy luôn được bọc kỹ trong lớp nilon chống nước. Mỗi khi dừng chân bên bìa rừng hay dưới lòng địa đạo tối tăm, người lính lại lấy ra nhìn ngắm. Nỗi nhớ nhà lúc ấy hóa thành hình hài cụ thể: là mùi khói bếp buổi chiều, là tiếng võng kẽo kẹt dưới hiên nhà, là màu xanh của những liếp khóm quê hương.
Hậu phương nằm lại trong túi áo
Với những người mẹ như Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Của, nỗi nhớ của con chính là hơi ấm mà mẹ gửi gắm vào từng tấm áo, vắt cơm. Nhiều chiến sĩ ở Đức Huệ kể rằng, mỗi khi mở ba lô lấy chiếc áo mẹ may, họ lại thấy như có mẹ bên cạnh. Nỗi nhớ nhà không làm họ yếu mềm, mà ngược lại, nó là lời nhắc nhở đanh thép: "Phải chiến đấu để bảo vệ mái tranh của mẹ, để những đứa em không còn phải chạy giặc dưới tầm đại bác". Sự hy sinh của anh Võ Văn Chương hay những người con của mẹ Của đều bắt nguồn từ nỗi nhớ da diết ấy — họ yêu cái nhà mình quá nên mới quyết tâm đi giữ lấy cái đất này.
Lý tưởng và nỗi niềm riêng tư
Người lính Long An mang nỗi nhớ nhà vào trận đánh một cách rất đặc biệt. Họ không để nỗi nhớ làm chùn bước chân, mà biến nó thành sức mạnh tiến công. Khí tiết của những người tiền bối như đồng chí Võ Văn Tần đã dạy họ rằng: "Muốn gia đình yên ấm, thì Tổ quốc phải độc lập". Vì vậy, trong chiếc ba lô hướng về phía mặt trận Đức Huệ, nỗi nhớ nhà được đặt cạnh lời thề Rừng Rong. Họ đi để sớm ngày được trở về, để nỗi nhớ không còn phải gói gọn trong ba lô mà được vỡ òa giữa vòng tay người thân.
Hành trang hóa thân vào đất mẹ
Có những chiếc ba lô đã mãi mãi nằm lại dưới đáy sông Vàm Cỏ hay vùi sâu trong đất địa đạo Đức Huệ cùng người chủ trẻ tuổi. Những kỷ vật, những lá thư chưa gửi và cả nỗi nhớ nhà đau đáu ấy đã hòa tan vào đất phèn, nuôi dưỡng những mầm xanh của hòa bình hôm nay.
Gia tài họ để lại không chỉ là những chiến công vang dội, mà là bài học về tình yêu thương. Nỗi nhớ nhà trong ba lô người lính "Thời hoa lửa" chính là minh chứng cho một thế hệ sống đầy trách nhiệm và nghĩa tình, những người con Long An "Trung dũng kiên cường" biết gác lại niềm riêng để giữ trọn vẹn non sông.



