Nỗi nhớ tuổi xuân
Nhiều năm sau chiến tranh, bà La Thị Tám trở lại Ngã ba Đồng Lộc.
Con đường đất đỏ năm xưa giờ đã đổi khác. Xe cộ đi lại tấp nập, cây xanh phủ kín những nơi từng là trọng điểm bom đạn.
Bà đứng rất lâu trước khu di tích.
Người đi cùng hỏi bà đang nghĩ gì.
Bà chỉ nhẹ nhàng đáp: “Nhớ tuổi trẻ.”
Nhớ những buổi tối ngồi hát bên cửa hầm. Nhớ tiếng cuốc, tiếng xẻng giữa đêm. Nhớ những gương mặt từng cùng mình đi qua chiến tranh.
Có những người đã trở về.
Có những người mãi ở lại.
Bà nói, điều khiến bà vui nhất là thế hệ hôm nay được lớn lên trong hòa bình, được biết tới Đồng Lộc không phải bằng tiếng bom, mà bằng những câu chuyện về lòng dũng cảm và sự hy sinh của một thế hệ thanh niên năm ấy.



