NỐT LẶNG MÙA HÈ: TRUNG SĨ TIỂU ĐỘI PHÓ BÙI VĂN THÁI
NỐT LẶNG MÙA HÈ: TRUNG SĨ TIỂU ĐỘI PHÓ BÙI VĂN THÁI
Chiến tranh tàn nhẫn đến mức nó sẵn sàng đóng băng mọi viễn cảnh đoàn viên của một người chỉ huy trẻ vào những ngày mùa hè đỏ lửa năm 1972 khốc liệt, khi cái nắng như thiêu như đốt của miền Trung hòa lẫn vào bão lửa đạn bom. Câu chuyện đầy máu và nước mắt ấy gọi tên Trung sĩ, Tiểu đội phó Bùi Văn Thái, người con sinh năm 1951 tại xã Nghĩa Bình, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Ở tuổi hai mươi mốt, anh mang theo bản lĩnh can trường của dòng máu xứ Nghệ vào trận địa khói lửa của Sư đoàn 304 anh hùng. Ngày 1 tháng 7 năm 1972, trong một chiến dịch đối đầu trực diện đầy cam go với bộ binh và xe tăng giặc, đơn vị của anh bị máy bay oanh tạc và pháo bầy cày nát từng mét chiến hào.
Mặt đất rách toác, khói độc mịt mùng bao phủ toàn bộ trận địa. Thấy công sự chứa thương binh có nguy cơ bị sạt lở vì sức ép kinh hoàng từ những quả bom tấn, anh Thái đã nhào ra khỏi vị trí an toàn, đứng thẳng người dùng súng AK nhả đạn điên cuồng để thu hút hỏa lực giặc về phía mình. Một mảnh pháo chí mạng dội trúng lồng ngực đã cướp đi sinh mệnh người tiểu đội trưởng trẻ tuổi. Kỷ vật biểu tượng thiêng liêng còn sót lại trong mắt những người đồng đội chính là chiếc bình tông nhôm móp méo vì mảnh đạn, bên trong vẫn vẹn nguyên dòng nước ngọt lành mang theo khát vọng tự do cháy bỏng chưa bao giờ tắt. Anh Thái ngã xuống khi tuổi thanh xuân đang độ rực rỡ nhất, gửi lại nụ cười thanh khiết vào đại ngàn bao dung, thắp lên thông điệp vĩnh cửu gửi lại thời nay về một thế hệ đã chọn nằm lại để dáng hình Tổ quốc được đứng lên ngạo nghễ.



