Nốt nhạc trầm ở Phổ Cường và ngọn lửa từ cuốn nhật ký
Lắng nghe ký ức về Bác sĩ, Anh hùng liệt sĩ Đặng Thùy Trâm tại chiến trường Đức Phổ và suy ngẫm của thế hệ sinh viên Quảng Ngãi hôm nay về giá trị của hòa bình.

Đã bao giờ bạn tự hỏi, điều gì đã làm nên sức mạnh phi thường của một cô gái trẻ Hà Nội vốn mảnh mai, lại có thể kiên cường bám trụ giữa đạn bom ác liệt tại bệnh xá Mức Đức (Đức Phổ, Quảng Ngãi)? Lần theo những trang nhật ký ố vàng của Bác sĩ, Anh hùng liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, tôi như được bước vào một khoảnh khắc lịch sử sống động, nơi ranh giới giữa sống - chết mong mong nhưng lý tưởng sống thì sáng rực.
Ở chiến trường Quảng Ngãi những năm 1968-1970, kỷ vật còn sót lại của chị Trâm không chỉ là những ống thuốc phai màu hay gạc băng thô sơ, mà chính là cuốn nhật ký bằng giấy pơ-luya mỏng dính – nơi gửi gắm cả tình yêu thương đồng đội, tình yêu quê hương và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới 28, mang theo bao ước mơ dang dở của tuổi trẻ.
Đứng trước những hình ảnh và tư liệu về chị tại mảnh đất Đức Phổ, là một sinh viên Quảng Ngãi hôm nay, tôi cảm thấy tim mình thắt lại. Lịch sử không còn là những số liệu vô hồn trong sách vở, mà là máu, là nước mắt, là tuổi xuân của những người như chị Đặng Thùy Trâm đã ngã xuống để chúng tôi có được những ngày thanh bình tự do đến trường.
Tiếp nối tinh thần thời hoa lửa không phải là điều gì quá xa xôi, mà chính là sống có lý tưởng, học tập chăm chỉ và cống hiến sức trẻ cho quê hương Quảng Ngãi. Chị Trâm đã sống một thời hoa lửa trọn vẹn, và thế hệ chúng tôi sẽ giữ cho ngọn lửa ấy tiếp tục cháy sáng..



