Bài viết

Nốt Trầm Xúc Động Giữa Làng Tràng Sơn: Khúc Ca Của Mẹ Lê Thị Liêm

Gia Lai15/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam chưa bao giờ thiếu đi bóng dáng của những người phụ nữ thầm lặng nơi hậu phương. Khi những người lính trẻ kiên cường tiến về phía mặt trận trong “thời hoa lửa”, thì ở quê nhà, những người mẹ phải gánh chịu nỗi đau xé lòng trước những cuộc chia ly. Tại mảnh đất Tràng Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An, câu chuyện cuộc đời của Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Liêm (sinh năm 1908) chính là một nốt trầm xúc động, minh chứng cho đức hy sinh vĩ đại và tình yêu Tổ quốc bao la.

Sinh ra trong những năm đầu của thế kỷ 20, mẹ Lê Thị Liêm lớn lên khi đất nước còn chìm trong màn đêm lầm than. Thấu hiểu sâu sắc nỗi thống khổ của cuộc đời nô lệ, mẹ mang trong mình ý chí kiên trung, bất khuất của người con xứ Nghệ. Khi Tổ quốc cất tiếng gọi thiêng liêng, mẹ Lê Thị Liêm đã nén nỗi đau riêng, gạt dòng nước mắt để lần lượt tiễn hai người con trai yêu quý của mình là anh Võ Quang Sửu và anh Võ Quang Hồng bước vào khói lửa chiến trường.Đối với một người mẹ, con cái là dòng máu, là khúc ruột, là tất cả bầu trời hy vọng gửi gắm lúc tuổi già. Hai lần tiễn con đi là hai lần mẹ sửa soạn ba lô, hai lần dặn dò con chân cứng đá mềm và cũng là hai lần trái tim mẹ thắt lại vì lo âu. Thời hoa lửa nơi hậu phương Tràng Sơn của mẹ Lê Thị Liêm được đong đếm bằng những chuỗi ngày ngóng trông ròng rã bên hiên nhà. Giữa cái nắng rát bỏng của gió lào xứ Nghệ, mẹ vẫn tảo tần trên những luống cày, chắt chiu từng hạt gạo nuôi quân, gửi gắm tình yêu thương theo từng chuyến hàng ra mặt trận. Đêm đêm, bên ngọn đèn dầu lay lắt trước gió, mẹ hướng lòng mình về phía tiền tuyến xa xôi, cầu nguyện cho các con vẹn tròn ngày trở về.Nhưng cuộc chiến chiến tranh vĩ đại của dân tộc chưa bao giờ thiếu đi những mất mát xé lòng. Sự khốc liệt của đạn bom đã vĩnh viễn lấy đi của mẹ những niềm tự hào lớn nhất đời người. Tin dữ dồn dập báo về căn nhà nhỏ, cả hai người con trai kiên trung Võ Quang Sửu và Võ Quang Hồng đã anh dũng ngã xuống trên chiến trường ác liệt. Họ hiến dâng tuổi thanh xuân phơi phới của mình để đổi lấy màu xanh độc lập, hòa máu xương vào lòng đất mẹ bao dung. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, hai tấm giấy báo tử cùng gửi về, chiếc khăn tang trắng hai lần phủ lên mái tóc đã điểm bạc của người mẹ gầy guộc. Căn nhà nhỏ bỗng chốc trống trải đến rợn ngợp, chỉ còn lại làn khói hương trầm nguội lạnh khuya sớm.Thế nhưng, dòng máu kiên trung của vùng đất Đô Lương không cho phép mẹ Lê Thị Liêm gục ngã. Mẹ nén dòng lệ xé lòng vào sâu thẳm tâm can, biến đau thương thành hành động. Mẹ tiếp tục bám đất bám làng, làm chỗ dựa tinh thần kiên định cho xóm giềng, âm thầm tăng gia sản xuất và chở che cho cán bộ cách mạng đi qua những ngày bom cày đạn xới. Sự dâng hiến thầm lặng, không mưu cầu danh lợi của mẹ chính là mạch ngầm vĩ đại nuôi dưỡng cho ngày chiến thắng hoàn toàn của non sông.Để ghi nhận và tri ân sâu sắc trước đức hy sinh cao cả vô bờ bến ấy, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu vinh dự Nhà nước Bà mẹ Việt Nam Anh hùng cho mẹ Lê Thị Liêm.Hôm nay, thời hoa lửa đã lùi xa vào quá khứ, mẹ Lê Thị Liêm cùng hai người con liệt sĩ đã đoàn tụ ở thế giới bên kia. Nhưng câu chuyện cuộc đời mẹ, sự hy sinh vĩ đại của gia đình mẹ vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm, soi sáng tâm hồn hậu thế. Máu của các anh đã hòa vào đất, nước mắt của mẹ đã thấm vào dòng Lam, dệt nên một tượng đài bất tử nhắc nhở chúng ta luôn biết ơn và trân trọng giá trị thiêng liêng của hai chữ "Hòa bình".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nốt Trầm Xúc Động Giữa Làng Tràng Sơn: Khúc Ca Của Mẹ Lê Thị Liêm | Câu chuyện thời hoa lửa