NỐT TRẦM XÚC ĐỘNG TRONG CUỘC ĐỜI CỦA NGƯỜI "KIẾN TRÚC SƯ" TRƯỞNG
Truyện thời hoa lửa
NƯỚC MẮT ĐÊM NAM BỘ VÀ LỜI HỨA MẤY MƯƠI NĂM CỦA "ANH BA- LÊ DUẨN”.
Sinh ra từ mảnh đất Quảng Trị kiên cường, cố Tổng Bí thư Lê Duẩn đã dành trọn 79 năm tuổi đời và gần 60 năm hoạt động cách mạng để chèo lái con thuyền đất nước vượt qua những năm tháng "hoa lửa" cam go nhất. Tên tuổi của ông mãi gắn liền với những quyết sách chiến lược thiên tài và ngày vui đại thắng, non sông thu về một mối.Trong dòng chảy của thời hoa lửa ấy, người ta thường nhớ về ông với hình ảnh một nhà lãnh đạo kiên cường, người đưa ra những quyết sách làm chuyển dịch cả bánh xe lịch sử. Thế nhưng, có những góc khuất đầy nước mắt, những câu chuyện nghẹn ngào về tình cốt nhục và lòng trung thành của người dân miền Nam dành cho ông – người thường được gọi bằng cái tên thân thương: "Anh Ba" – mà mỗi khi nhắc lại, ai cũng phải rưng rưng.
GIỌT NƯỚC MẮT TRÊN CHIẾC XUỒNG BA LÁ.
Năm 1957, sau khi Hiệp định Giơ-ne-vơ bị xé bỏ, đất nước chính thức bị chia cắt, Tổng Bí thư Lê Duẩn nhận lệnh rời miền Nam ra Bắc. Đêm ấy, trên một khúc sông vắng lặng ở miền Tây Nam Bộ, một chiếc xuồng ba lá lặng lẽ đưa ông ra tàu tập kết.Bồng bềnh trên sóng nước, nhìn bóng tối bủa vây quê hương, ông không kìm được nước mắt. Đồng chí cận vệ kể lại, chưa bao giờ thấy Anh Ba khóc nhiều như thế. Ông nắm chặt tay những người đồng chí ở lại, giọng nghẹn ngào: "Tôi ra đi, nhưng trái tim tôi gửi lại miền Nam."Giọt nước mắt đêm đó không phải là sự yếu mềm, mà là nỗi đau thấu tâm can của một người con phải tạm xa khúc ruột miền Nam đang rỉ máu, là lời thề sắt son của một người lính dấn thân vào trận mạc.
HẦM BÍ MẬT TRONG LÒNG ĐẤT VÀ TRONG LÒNG DÂN.
Suốt những năm tháng bám trụ ở chiến trường, mạng sống của ông luôn bị đe dọa bởi bom đạn và sự lùng sục của kẻ thù. Nhưng ông đã sống, đã viết nên bản Đề cương Cách mạng miền Nam bất hủ chính nhờ sự chở che của những "người mẹ đào hầm".Có một câu chuyện cảm động tại vùng ven Sài Gòn, nơi ông từng ẩn náu trong một căn hầm chật hẹp, ẩm thấp dưới nền nhà của một gia đình nông dân nghèo. Một ngày nọ, lính càn quét vào nhà, chúng dùng súng đâm xuống nền đất để tìm hầm bí mật.
Ở phía trên, người mẹ già nén chặt nỗi sợ, giả vờ đau đớn khóc lóc để đánh lạc hướng kẻ thù, bảo vệ "cậu Ba".Dưới lòng đất tối tăm, nghe tiếng chân giặc giẫm đạp hầm hập trên đầu và tiếng khóc run rẩy của mẹ, ông Lê Duẩn đã cắn chặt tay mình đến bật máu để không phát ra tiếng động. Sau trận càn, khi nắp hầm mở ra, mẹ ôm lấy ông khóc nức nở vì mừng rỡ. Tình yêu thương, sự hy sinh vô điều kiện của những người mẹ miền Nam nghèo khổ chính là ngọn lửa sưởi ấm, giúp ông có thêm sức mạnh để chèo lái con thuyền cách mạng qua giông bão.
NGÀY SUM HỌP VÀ NỖI ĐAU ĐÁU SUỐT ĐỜI.
Năm 1975, Bắc Nam sum họp một nhà, lời hứa năm xưa trên chiếc xuồng ba lá của Anh Ba đã được thực hiện. Ngày bước chân vào dinh độc lập, giữa cờ hoa rực rỡ và tiếng reo hò chiến thắng, người ta lại thấy Tổng Bí thư Lê Duẩn đứng lặng một góc, nước mắt lưng tròng.Ông khóc vì đất nước đã hòa bình, nhưng ông cũng khóc vì thương những người đồng chí, những người mẹ, người chị miền Nam từng nuôi giấu ông nay đã không còn sống để nhìn thấy ngày toàn thắng. Những vết thương của chiến tranh, những mất mát của đồng bào luôn là nỗi đau đau đấu đi theo ông vào cả những giấc ngủ những năm tháng sau này. Tuy chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Anh Ba Lê Duẩn – một con người sống trọn vẹn với tình yêu nước, tình đồng chí và lòng biết ơn vô hạn đối với nhân dân – sẽ mãi là một nốt nhạc trầm đầy xúc động trong khúc tráng ca của thời hoa lửa



