Nữ Anh hùng lực lượng Vũ trang Nhân dân Cao Thị Mai
Là người đã thể hiện tinh thần quả cảm và ý chí kiên định trong cuộc kháng chiến chống lại thực dân và đế quốc. Với lòng yêu nước mãnh liệt, bà không chỉ tham gia chiến đấu trên các mặt trận mà còn là nguồn động lực mạnh mẽ cho thế hệ trẻ trong sự nghiệp bảo vệ và phát triển đất nước. Hãy cùng tìm hiểu về cuộc đời và những đóng góp của nữ anh hùng này, để tôn vinh những giá trị cao đẹp mà bà là một phần quan trọng trong dòng chảy lịch sử của quê hương Tân Trụ anh hùng.
Bà Cao Thị Mai (tên gọi khác là Má Bảy), sinh năm 1908, mất năm 2005, tại ấp Bình Tường, xã Bình Trinh Đông, huyện Tân Trụ, tỉnh Tân An (nay là tỉnh Long An). Khi được tuyên dương Anh hùng, bà Cao Thị Mai đã 87 tuổi. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo khổ, bà Cao Thị Mai sớm thấy được sự áp bức, bất công dưới chế độ thực dân phong kiến cùng tội ác của đế quốc, tay sai nên bà sớm tham gia hoạt động cách mạng (từ tháng 8 năm 1945), nhiệm vụ chủ yếu của bà là đưa thư từ, công văn, liên lạc móc nối cho cán bộ cơ sở. Trong vòng mười năm (từ 1948 đến 1949), một tay bà đã làm bốn hầm bí mật trong nhà để nuôi dấu cán bộ cách mạng. Dưới lòng đất nhà bà không lúc nào vắng cán bộ trú ẩn. Gia cảnh bà rất nghèo, con nhỏ, mẹ già, nhưng bà luôn lo toan đầy đủ, kịp thời cái ăn, cái mặc, thuốc men thiết yếu cho cán bộ ẩn trú dưới hầm. Một lần, thấy cán bộ bị bệnh, phải điều trị dài ngày dưới hầm bí mật, bà Cao Thị Mai đã không quản ngại đường xa, tần tảo sớm khuya, lo thuốc men, miếng ăn, giấc ngủ cho cán bộ như lo cho chính con ruột của mình
Suốt 15 năm (1945 đến 1960), bà Cao Thị Mai đã nuôi dấu cả trăm cán bộ trong vòng kiểm soát, phong tỏa gắt gao của kẻ thù. Cả trăm cán bộ được nuôi giấu an toàn dưới hầm sâu nhà bà. Trong lúc đó, bà mất người con trai đầu (anh Nguyễn Văn Tuân, đại đội phó bộ đội địa phương tỉnh đã anh dũng hy sinh năm 1957). Ba năm sau, bà lại đưa người con trai kế tiếp (anh Nguyễn Văn Bé) gia nhập quân giải phóng nhân dân, ít lâu sau, đến lượt con gái út của bà (chị Nguyễn Thị Mười) lên đường nhập ngũ. Nhà bà chỉ còn ba người; bà Cao Thị Mai, con gái Tám Quận và người mẹ già gần 100 tuổi. Đến năm 1964, Tám Quận cũng thoát ly, công tác ở Hội Phụ nữ giải phóng xã Bình Trinh Đông.
Bà Cao Thị Mai còn góp phần quan trọng vào việc canh gác, bảo vệ nhiều cán bộ lãnh đạo của huyện Tân Trụ, Châu Thành, Cần Đước, Cần Giuộc, suốt năm năm trời (từ 1965 đến 1969).
Có thời gian địch càn quét, bắn phá khốc liệt bằng bom pháo, ấp Bình Tường trở thành bình địa và nhà bà Mai bị bom xăng cháy trụi, nhưng dưới lòng đất vẫn có anh em cán bộ trú đóng. Do đó, chừng năm, bảy ngày, hai mẹ con (bà và Tám Quận) thay nhau tìm cách trở về khu nhà cũ để tiếp tế cho cán bộ, nhất là thương binh.
Nhiều lần, địch nghi trong nhà bà có nuôi dấu cán bộ, nên chúng luôn rình rập, đeo bám, khi thì đóng quân trong nhà, lúc khám xét, hoặc giả làm cán bộ, bộ đội lạc đường, xin giúp đỡ… để có thể bắt quả tang bà Mai chứa chấp cán bộ cách mạng. Nhưng suốt 21 năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chưa một lần địch tìm ra dấu vết của hầm bí mật trong nhà má.
Sau giải phóng không bao lâu, do một căn bệnh hiểm nghèo và hoàn cảnh kinh tế khó khăn, bà Mai đã bị mù cả hai mắt, nhưng bà vẫn động viên con gái yên tâm công tác. Gia đình bà luôn đi đầu trong mọi phong trào ở quê hương, nên được tặng danh hiệu “Gia đình liệt sỹ gương mẫu”. Bà Cao Thị Mai là một hạt nhân điển hình mẫu mực, tiêu biểu về người mẹ chiến sỹ cách mạng.
Ngày 20 tháng 8 năm 1995, bà Cao Thị Mai đã được chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ký quyết định tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng Vũ trang Nhân dân.



