Bài viết

Nữ anh hùng Nguyễn Thị Út

Quảng Ninh17/08/2026Xã Sơn Tây (Đoàn xã Sơn Tây)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nữ anh hùng Nguyễn Thị Út

Nữ anh hùng Nguyễn Thị Út -Tượng đài giữa lòng người dân miền Tây Nam bộ

Nữ anh hùng Nguyễn Thị Út

Tượng đài giữa lòng người dân miền Tây Nam bộ

Vĩnh Long14/08/2026Xã Tứ Mỹ (Xã Tứ Mỹ)13 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chị Út Tịch tên thật là Nguyễn Thị Út, sinh năm 1931 tại Tam Ngãi (Vĩnh Long), nơi phum sóc (xóm làng của vùng đồng bào dân tộc Khmer) người Kinh - Khmer giao nhau.

Chị là người Kinh, mồ côi mẹ từ nhỏ, từng bán chè, gánh nước, mót lúa... để sinh nhai. Lấy chồng sớm, có tới 6 người con, chị là điển hình của mẫu người phụ nữ “không thích nói nhiều, đã nói là làm, làm bằng được, làm tới chết”.

Chồng chị - ông Lâm Văn Tịch - là người dân tộc Khmer, cũng là cán bộ cách mạng hoạt động bí mật. Sau khi ông Tịch bị địch sát hại, chị quyết định bồng con lên rừng, xin vào đội du kích. Hành trang chị mang theo chỉ có chiếc khăn rằn, nắm cơm nguội, khẩu súng trường gỉ và tấm lòng kiên trung đến lạ thường.

Không ai huấn luyện chị cách vượt rào kẽm gai, cũng chẳng có sách vở nào dạy chị cách giấu bom trong gùi lúa. Tất cả những việc chị làm đều từ trái tim và kinh nghiệm của một người mẹ từng trải - người hiểu thế nào là mất mát, là phải đánh đổi để con mình được sống.

Trải qua muôn vàn gian khổ nơi chiến trường, chị vẫn không rời hàng ngũ. Có người khuyên: “Chị đã mất chồng nhưng còn 6 đứa con nhỏ dại, thôi về đi”. Nhưng chị chỉ nói: “Về rồi thì ai đánh giặc?”.

Chị không phải là người phụ nữ đầu tiên ra chiến trận, cũng không phải người phụ nữ duy nhất hy sinh. Nhưng trong chị, có đủ đầy cả tình mẹ, tình vợ, tình dân, tình đồng đội và tình yêu Tổ quốc. Đó chính là điều khiến chị trở thành biểu tượng không cần tô hồng, không cần lý tưởng hóa.

Khi chị ngã xuống ở trận đánh năm 1968, con gái út của chị mới chỉ vừa lên 3. Không có lễ tang rầm rộ, không kèn trống, không huy chương, nhưng có hàng nghìn phụ nữ miền Tây khóc chị.

Một bà cụ dân tộc Khmer từng nói trong lễ tưởng niệm chị Út Tịch ở Vĩnh Long: “Tui không có học nhiều, nhưng nhớ hoài cái tên Út Tịch. Vì con gái tui giờ cũng một mình nuôi con như bả ngày trước…”.

Câu nói ấy đủ để hiểu: Chị Út Tịch không chỉ là một biểu tượng cách mạng, mà là một hình bóng máu thịt trong đời sống bà con miền Tây.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn