Bài viết

NỮ ANH HÙNG ÚT TỊCH "TƯỢNG ĐÀI TRUNG HẬU"

Nguyễn Thị Út (Út Tịch) là câu chuyện về người nữ anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, biểu tượng sáng ngời của phẩm chất phụ nữ Việt Nam “Anh hùng – Bất khuất – Trung hậu – Đảm đang”

Vĩnh Long05/08/2026xã Mỹ Tịnh An (Xã Mỹ Tịnh An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NỮ ANH HÙNG ÚT TỊCH "TƯỢNG ĐÀI TRUNG HẬU"

Mỗi độ tháng Ba về, khi sắc áo xanh tình nguyện nhuộm thắm những nẻo đường quê hương, thế hệ trẻ chúng tôi lại lặng mình lật mở những trang sử vàng của dân tộc. Có một thời đại mà hai tiếng "thanh xuân" không gắn liền với giảng đường hay những chuyến đi thanh bình, mà gắn liền với chiến hào, bom đạn và lý tưởng độc lập. Đó là "Thời hoa lửa" giai đoạn mà mỗi cuộc đời đều rực cháy như đóa hoa hướng dương hướng về mặt trời chân lý, sẵn sàng ngã xuống cho đất nước đứng lên. Trong muôn vàn đóa hoa rực rỡ của thời đại anh hùng ấy, có một tượng đài bất tử mang đậm cốt cách kiên cường của người phụ nữ Nam Bộ. Đó chính là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Út, người con ưu tú của quê hương Trà Vinh, mà thế hệ sau vẫn luôn gọi bằng tên gọi thân thương, kính trọng: Chị Út Tịch.

Sinh năm 1931 tại mảnh đất Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh, tuổi thơ của chị Út Tịch là chuỗi ngày dài đi ở đợ, chịu áp bức bóc lột nặng nề của địa chủ phong kiến. Thế nhưng, chính sự tàn khốc của chế độ cũ đã không thể khuất phục được ý chí của người con gái Nam Bộ, ngược lại còn hun đúc trong chị một tinh thần phản kháng mãnh liệt. Khi ngọn lửa cách mạng bùng cháy trên quê hương, chị đã tìm thấy con đường giải phóng cho cuộc đời mình và cho đồng bào. Từ một cô gái nghèo khổ, chị tự nguyện đứng vào hàng ngũ du kích xã Tam Ngãi, hiên ngang bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước với một quyết tâm sắt đá.

Lịch sử quân sự Việt Nam ghi danh chị như một huyền thoại của nghệ thuật chiến tranh nhân dân, người mẹ của 9 người con vừa nuôi con vừa trực tiếp cầm súng ra chiến trường. Người ta nhớ về chị với câu nói bất hủ, đã trở thành tuyên ngôn đanh thép của lòng yêu nước: "Còn cái lai quần cũng đánh!". Không chỉ là lời nói, chị đã chứng minh bằng hành động phi thường qua 23 trận đánh lớn nhỏ. Với vai trò trinh sát và chiến đấu, chị đã cùng đơn vị dũng cảm mưu trí diệt và làm tan rã trên 200 tên giặc, thu về 70 khẩu súng để trang bị cho quân ta. Không chỉ giỏi tay súng trên mặt trận vũ trang, chị còn đặc biệt sắc bén trong công tác binh vận, khéo léo dùng tình cảm và lý lẽ để thức tỉnh, phá vỡ nhiều hàng ngũ binh sĩ địch. Người mẹ ấy đã đi qua giông bão cuộc chiến bằng một bản lĩnh phi thường, trở thành biểu tượng rực rỡ cho tám chữ vàng "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang".

Nhưng chiến tranh chưa bao giờ ngưng tàn khốc. Giữa lúc cuộc chiến đang bước vào giai đoạn cam go nhất, ngày 27 tháng 11 năm 1968, người nữ anh hùng ấy đã vĩnh viễn nằm lại sau một trận oanh tạc tàn bạo bằng máy bay B-52 của đế quốc Mỹ. Chị hy sinh ở tuổi 37 – độ tuổi rực rỡ nhất của đời người. Chị ngã xuống, nhưng hình ảnh người mẹ miền Tây tay súng tay bế con, nụ cười rạng rỡ giữa khói bom đã hóa thành bất tử, gửi lại cho non sông một khoảng trời ký ức đầy kiêu hãnh.

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, mảnh đất Tam Ngãi, Trà Vinh năm xưa chịu nhiều đau thương nay đã thay da đổi thịt, xanh tươi trù phú dưới bầu trời hòa bình. Chị Út Tịch và thế hệ "Thời hoa lửa" đã hiến dâng trọn vẹn máu xương để thế hệ thanh niên chúng tôi có được ngày hôm nay. Là một đoàn viên được sống trong thời đại hòa bình và công nghệ, tôi hiểu rằng "ngọn lửa" năm xưa chưa bao giờ tắt, mà đã được trao truyền lại cho chúng tôi. Nếu ngày xưa, chị Út Tịch đánh giặc để giữ đất, giữ làng, thì ngày nay, tuổi trẻ phải xung kích để "đánh" bại sự lạc hậu, nghèo nàn, đưa đất nước tiến bước cùng thế giới. Sức trẻ ấy sẽ được cụ thể hóa bằng tinh thần tình nguyện, sáng tạo trong lao động, học tập và rèn luyện. Xin cúi đầu tri ân chị, và xin hứa sẽ giữ mãi ngọn lửa thanh xuân ấy trong hành trình xây dựng, bảo vệ Tổ quốc hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn