NỮ ANH HÙNG Y BUÔNG VÀ "NỒI CƠM HUYỀN THOẠI" GIỮA ĐẠI NGÀN TÂY NGUYÊN
Nữ anh hùng dân tộc Giẻ Triêng, người con gái kiên trung của đại ngàn Đắk Tô, người đã dùng sự mưu trí và lòng dũng cảm để bảo vệ hành lang chiến lược và nuôi giấu cán bộ trong những năm tháng ác liệt nhất.
NỮ ANH HÙNG Y BUÔNG VÀ "NỒI CƠM HUYỀN THOẠI" GIỮA ĐẠI NGÀN TÂY NGUYÊN
Trong lịch sử kháng chiến tại chiến trường Bắc Tây Nguyên khốc liệt, có những chiến công không chỉ đến từ tiếng súng, mà đến từ những nồi cơm thơm mùi nghĩa tình của người chiến sĩ nuôi quân. Câu chuyện về Nữ anh hùng Y Buông – người con gái Xê Đăng – là một bản hùng ca về sự tận tụy, lòng dũng cảm và tình yêu đồng chí cao cả.
Từ cô gái chân chất đến người anh hùng của buôn làng
Sinh ra tại làng Đắk Rế (Kon Tum), chứng kiến cảnh buôn làng bị giặc tàn phá, lửa cháy ngút trời, Y Buông đã sớm nung nấu ý chí trả thù nhà, đền nợ nước. 17 tuổi, chị xin cha đi bộ đội và được phân công nhiệm vụ nuôi quân. Giữa chiến trường thiếu thốn đủ bề, Y Buông đã không quản ngại hiểm nguy, vào rừng sâu hái măng, đào củ, xuống suối bắt cua tép để bồi dưỡng cho thương binh. Với chị, "bộ đội có ăn no thì mới có sức đánh thắng giặc".
"Nồi cơm huyền thoại" và khoảnh khắc lấy thân mình che đạn
Nhắc đến Y Buông, các cựu chiến binh Tiểu đoàn 304 không bao giờ quên câu chuyện về "Nồi cơm huyền thoại". Một ngày năm ấy, khi chị vừa nấu xong nồi cơm cho đơn vị thì pháo giặc bắn phá dữ dội. Trong lằn ranh giữa sự sống và cái chết, chị đã không chạy vào hầm trú ẩn mà chọn một hành động phi thường: Dùng cả thân mình đè lên, ôm chặt lấy nồi cơm.
Khi khói lửa tan đi, đồng đội phải bới chị lên từ đống đất đá vùi lấp. Chị bị thương nặng nhưng nồi cơm bên dưới vẫn nguyên vẹn, không một hạt cát lọt vào. Khi được hỏi vì sao lại liều mình như thế, chị chỉ cười hiền hậu: "Mình chết thì có người khác thay nấu cơm, nhưng nồi cơm mất thì bộ đội đói cái bụng, mình thương anh em lắm!". Lời nói chân chất ấy chứa đựng một sự hy sinh vĩ đại, một tâm hồn cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam.
Dũng cảm trên trận địa, giản dị giữa đời thường
Không chỉ giỏi nuôi quân, Y Buông còn là một tay súng kiên cường. Năm 1967, trong một trận tập kích, chị cùng đồng đội đã diệt gọn một tiểu đội địch, riêng chị hạ gục 4 tên bằng lựu đạn và súng cạc-bin. Với những đóng góp phi thường ấy, ngày 20/12/1973, chị vinh dự được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân.
Sau hơn 50 năm, nữ anh hùng đưa cơm giữa mưa bom ngày nào giờ đây đã là một bà lão tóc bạc, ngồi trên chiếc xe lăn cũ kỹ vì vết thương bom mìn năm xưa. Dù cuộc sống hiện tại còn nhiều khó khăn, đạm bạc trong ngôi nhà nhỏ sau Tượng đài Chiến thắng Đắk Tô, nhưng ngọn lửa cách mạng trong bà vẫn rực cháy. Bà vẫn là "người Xê Đăng nhân hậu", là điểm tựa tinh thần cho thế hệ trẻ Quảng Ngãi soi mình học tập.
Lời kết: Ngọn lửa truyền thừa cho thế hệ trẻ
Câu chuyện về bà Y Buông và nồi cơm huyền thoại không chỉ là ký ức về một thời chiến tranh ác liệt, mà còn là bài học sâu sắc về lòng tận tụy và trách nhiệm. Thế hệ đoàn viên thanh niên hôm nay khi được nghe bà kể chuyện lịch sử, càng thêm tự hào về truyền thống dân tộc. Chúng tôi nguyện nỗ lực tu dưỡng, rèn luyện để xứng đáng với những hạt cơm thấm đẫm mồ hôi và máu của người anh hùng nuôi quân năm ấy.



