NỮ BÁC SĨ VIẾT TUỔI TRẺ BẰNG LÒNG YÊU NƯỚC- ĐẶNG THÙY TRÂM
Tác giả: Nguyễn Thị Quỳnh Anh Lớp: K15A.SPVAN Trường Đại Học Hải Dương
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, có một cái tên luôn gợi lên sự xúc động đặc biệt mỗi khi được nhắc đến: Đặng Thùy Trâm. Chị sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Hà Nội, trong một gia đình có truyền thống học tập và yêu nước. Từ nhỏ, Đặng Thùy Trâm đã có ý thức sống có trách nhiệm với cộng đồng. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, thay vì lựa chọn một cuộc sống bình yên, chị tình nguyện lên đường vào chiến trường miền Nam, mang theo hành trang của một người thầy thuốc và lý tưởng cống hiến cho đất nước.
Năm 1966, Đặng Thùy Trâm vào chiến trường Quảng Ngãi và được phân công làm bác sĩ, phụ trách bệnh xá Đức Phổ. Đó là một bệnh xá nằm giữa vùng chiến sự ác liệt, thường xuyên phải đối mặt với bom đạn và những cuộc càn quét. Công việc của chị không đơn thuần là chữa bệnh. Mỗi ngày, chị phải tìm cách cứu chữa thương binh trong điều kiện thiếu thuốc, thiếu dụng cụ y tế và luôn có nguy cơ bệnh xá bị máy bay địch phát hiện. Có những thương binh đến trong tình trạng nguy kịch, chị cùng đồng đội phải giành giật từng phút để cứu sống họ.
Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, người bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm đã trở thành chỗ dựa tinh thần của thương binh và đồng đội. Chị không chỉ điều trị vết thương mà còn chăm sóc, động viên từng người như những người thân trong gia đình. Có những lúc bom đạn khiến bệnh xá phải sơ tán, chị vẫn tìm cách đưa thương binh đến nơi an toàn rồi tiếp tục công việc. Đối với chị, sinh mạng của người chiến sĩ luôn là điều quan trọng nhất. Nhiều lần bản thân bị bệnh, kiệt sức, chị vẫn cố gắng làm việc bởi phía trước còn những người đang cần mình.
Điều làm nên vẻ đẹp đặc biệt của Đặng Thùy Trâm là sự kết hợp giữa lòng nhân ái của người thầy thuốc và tinh thần kiên cường của người chiến sĩ. Chị hiểu rằng nhiệm vụ của mình không phải cầm súng trực tiếp chiến đấu ở tuyến đầu, nhưng cứu được một người lính cũng có nghĩa là góp thêm một phần sức mạnh cho cuộc kháng chiến. Bệnh xá của chị vì thế trở thành nơi những người bị thương tìm thấy sự sống và hy vọng giữa một chiến trường đầy chết chóc.
Nhưng cuộc đời Đặng Thùy Trâm cũng gắn với những mất mát rất lớn. Chị chứng kiến đồng đội lần lượt hy sinh, chứng kiến những người trẻ tuổi bị thương và những gia đình phải chịu cảnh chia lìa. Những trải nghiệm ấy được chị ghi lại trong những trang nhật ký viết từ chiến trường. Nhật ký của Đặng Thùy Trâm không chỉ kể về công việc của một nữ bác sĩ mà còn thể hiện những suy nghĩ rất sâu sắc về tình yêu quê hương, tình đồng đội, nỗi nhớ gia đình và khát vọng hòa bình. Qua từng trang viết, người đọc nhìn thấy một Đặng Thùy Trâm rất đời thường: có lúc nhớ nhà, có lúc đau đớn trước sự hy sinh của đồng đội, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn đứng vững và tiếp tục chiến đấu.
Một trong những câu chuyện xúc động nhất xảy ra vào ngày 22 tháng 6 năm 1970. Trên đường làm nhiệm vụ tại khu vực Đức Phổ, Quảng Ngãi, Đặng Thùy Trâm gặp lực lượng đối phương. Chị đã hy sinh khi mới 27 tuổi. Một người con gái vừa bước qua tuổi thanh xuân đã nằm lại trên mảnh đất Quảng Ngãi, để lại phía sau gia đình, đồng đội và những ước mơ còn dang dở. Sự hy sinh của chị là mất mát lớn đối với những người từng chiến đấu bên cạnh chị.
Thế nhưng, câu chuyện về Đặng Thùy Trâm không dừng lại ở ngày chị hy sinh. Những trang nhật ký chị để lại đã vượt qua chiến tranh và trở thành một phần ký ức đặc biệt của cả một thế hệ. Cuốn nhật ký từng bị một người lính Mỹ giữ lại thay vì tiêu hủy. Nhiều năm sau, nó được tìm cách trao trả về cho gia đình Đặng Thùy Trâm. Khi được công bố, những trang viết ấy đã khiến hàng triệu người xúc động bởi sự chân thành, trong sáng và lòng yêu nước mãnh liệt của một nữ bác sĩ trẻ.
Nếu gọi “chiến tích” của Đặng Thùy Trâm bằng những con số hay những trận đánh thì có lẽ chưa thể nói hết giá trị cuộc đời chị. Chiến công lớn nhất của chị là đã cứu chữa cho biết bao thương binh giữa chiến trường, giữ vững bệnh xá trong những thời điểm khốc liệt và sống trọn vẹn với lời thề của người thầy thuốc. Chị chiến đấu bằng kiến thức y khoa, bằng đôi bàn tay cứu người và bằng một trái tim luôn hướng về đồng đội.
Đặng Thùy Trâm cũng trở thành biểu tượng của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến – những người sẵn sàng rời giảng đường, mái nhà và cuộc sống riêng để đi đến những nơi gian khổ nhất. Chị từng có thể có một tương lai khác: trở thành một bác sĩ sống và làm việc trong hòa bình, có gia đình và một cuộc sống bình thường. Nhưng chiến tranh đã gọi chị đến Quảng Ngãi, và chị đã lựa chọn ở lại với đồng đội cho đến giây phút cuối cùng.
Ngày nay, khi đọc lại những dòng nhật ký của Đặng Thùy Trâm, người ta không chỉ nhìn thấy một nữ bác sĩ trong chiến tranh mà còn nhìn thấy một con người có tình yêu, có nỗi đau, có những phút yếu lòng nhưng luôn biết vượt lên chính mình. Chính điều đó khiến hình ảnh của chị trở nên gần gũi và bất tử. Chị đã ra đi ở tuổi 27, nhưng tuổi trẻ ấy không mất đi; nó tiếp tục sống trong những trang nhật ký, trong ký ức của đồng đội và trong lòng những thế hệ sau.
Đặng Thùy Trâm – người bác sĩ trẻ của chiến trường Quảng Ngãi – đã dùng tuổi xuân của mình để cứu chữa đồng đội và cống hiến cho Tổ quốc. Chị không để lại những công trình lớn hay một cuộc đời dài lâu, nhưng để lại một di sản tinh thần vô giá: lòng yêu nước, tình đồng đội, sự nhân hậu và bản lĩnh sống có lý tưởng. Câu chuyện về chị nhắc chúng ta rằng có những con người tuy chỉ sống một phần tư thế kỷ, nhưng cách họ sống và hy sinh có thể để lại dấu ấn cho rất nhiều thế hệ sau.



