Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nữ biệt động Sài Gòn duy nhất còn sống sót trong chuyến xe chở anh hùng Lê Thị Riêng Tết Mậu Thân

Quảng Ninh04/08/2026Đoàn xã Thanh An (Xã Thanh An)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nữ biệt động Sài Gòn duy nhất còn sống sót trong chuyến xe chở anh hùng Lê Thị Riêng Tết Mậu Thân

Phùng Ngọc Anh - Nữ biệt động Sài Gòn duy nhất còn sống sót trong chuyến xe chở anh hùng Lê Thị Riêng Tết Mậu Thân 1968

Nữ biệt động Sài Gòn Phùng Ngọc Anh (biệt danh "Tiểu Long Nữ") năm nay 86 tuổi và đang sinh sống tại phường Gia Định, TPHCM.

Theo các tư liệu lịch sử, vào đêm mùng 2 Tết Mậu Thân 1968 (31/1/1968), nữ anh hùng Lê Thị Riêng cùng một số cán bộ cách mạng (trong đó có ông Trần Văn Kiểu) bị địch đưa lên chiếc xe chở tù đến bốt Bà Hòa (Chợ Lớn) để thủ tiêu. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà đã dùng thân mình che đạn cho đồng đội là nữ biệt động Phùng Ngọc Anh. Bà chính là người duy nhất sống sót trong chuyến xe định mệnh ấy.

Nữ biệt động Phùng Ngọc Anh sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo gốc Hoa tại huyện Gò Quao, tỉnh Kiên Giang (nay là tỉnh An Giang). Năm lên 8 tuổi, bà theo gia đình lên Sài Gòn, sinh sống tại khu vực Chợ Lớn.

Năm 1961, Phùng Ngọc Anh được gia đình đưa sang Hồng Kông học tập. Dù vừa học vừa làm để trang trải cuộc sống, bà vẫn thường xuyên đọc báo, theo dõi tình hình chiến tranh và luôn hướng về quê hương. Khác với nhiều bạn bè lựa chọn cuộc sống ổn định, bà sớm nung nấu ý định trở về Sài Gòn tham gia kháng chiến chống Mỹ.

Năm 1964, nghe tin mẹ lâm bệnh nặng, Phùng Ngọc Anh trở về Sài Gòn chăm sóc mẹ và tìm cách liên lạc với cách mạng. Thời điểm ấy, gia đình bà đang nuôi giấu một cán bộ cách mạng tên Tư Bình. Ban đầu, cả hai đều dè dặt, cảnh giác với nhau.

Trong một lần Tư Bình vắng nhà, Ngọc Anh phát hiện một xấp thư cảnh cáo những tên ác ôn, tay sai. Bà bí mật mang thư đến tận địa chỉ của từng đối tượng. Khi Tư Bình phát hiện số thư bị mất, bà thẳng thắn thừa nhận: “Tui ăn cắp đồ của anh nhưng tui không có làm bậy. Tui đi gửi cho họ rồi…”.

Từ đó, Tư Bình bắt đầu dìu dắt Ngọc Anh tham gia đơn vị vũ trang do đồng chí Phùng Sinh phụ trách. Bà làm nhiệm vụ giao liên, chuyển thư, trinh sát và tham gia xây dựng kế hoạch tiêu diệt những tên tay sai gây nhiều tội ác.

Sau hơn một năm hoạt động, đồng chí Phùng Sinh bị bệnh tim nặng và phải rút về tuyến sau điều trị. Phùng Ngọc Anh được giao thay thế làm chỉ huy đội biệt động người Hoa mang mật danh “Cánh Hoa”.

Đội gồm 8 nữ chiến sĩ, được trang bị một khẩu súng Colt của Mỹ cùng 50 viên đạn, chuyên trinh sát và tiêu diệt những tên ác ôn, sĩ quan, cố vấn Mỹ.

Hằng ngày, Ngọc Anh cùng Tiểu Yến, Thanh Hồng, Ngọc Mai… mang súng, lựu đạn, đi khắp các tuyến đường Sài Gòn tìm mục tiêu. Sau mỗi trận đánh, họ nhanh chóng rút vào những con hẻm nhỏ, thay đổi trang phục và trở lại hình ảnh những cô tiểu thương bình thường.

Trước dịp Quốc khánh năm 1967, Ngọc Anh và Tiểu Yến mang súng ra đường. Từ 14 giờ đến 23 giờ, hai người đã bắn hạ 5 lính Mỹ, khiến dư luận Sài Gòn xôn xao. Báo chí và quân đội Mỹ gọi những nữ biệt động bí ẩn này bằng nhiều biệt danh như “Tiểu Long Nữ”, “Rồng Xanh”, “Rồng Đỏ”.

Từ tháng 9/1967, khi chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiều lực lượng thám báo, mật vụ nước ngoài được đưa vào Sài Gòn để truy tìm cơ sở cách mạng. Phùng Ngọc Anh được giao nhiệm vụ tiêu diệt Đại tá Chung Tao, Đặc vụ trưởng Đài Loan, sống trên đường Huỳnh Mẫn Đạt, quận 5.

Sáng 19/9/1967, Ngọc Anh cùng Thanh Hồng đi xe Honda đến mai phục tại đầu hẻm. Hơn 13 giờ, Chung Tao được hai lính hộ vệ đưa về nhà. Ngọc Anh rút súng bắn từ phía sau khiến đối tượng ngã xuống, làm văng chiếc cặp tài liệu ra đường.

Khi Ngọc Anh lao đến lấy cặp tài liệu, Chung Tao bất ngờ vùng dậy, đá văng khẩu súng trên tay bà. Hai tên lính hộ vệ lập tức ập tới bắt giữ nữ biệt động.

Trong thời gian bị giam cầm, Phùng Ngọc Anh phải chịu nhiều hình thức tra tấn dã man. Có lần, địch nhúng hai tay bà vào một loại hóa chất để tìm dấu vết của những khẩu súng bà từng sử dụng trong các vụ tấn công lính Mỹ và tay sai khiến tay bà bị cháy xèo xèo, biến dạng.

Ngày 14/11/1968, Tòa án quân sự Sài Gòn đưa Phùng Ngọc Anh ra xét xử. Khi bị hỏi vì sao là người Hoa nhưng lại tham gia cách mạng, bà dõng dạc trả lời: “Tôi là người Hoa kiều nhưng sinh ra tại Việt Nam, ăn cơm gạo Việt Nam mà lớn lên. Nay đất nước Việt Nam bị Mỹ xâm lược, tôi có nghĩa vụ cùng nhân dân Việt Nam đứng lên chống Mỹ”.

Phùng Ngọc Anh được xếp vào nhóm tù chính trị đặc biệt cùng các đồng chí Trần Văn Kiểu - tức Chín Ka, và Lê Thị Riêng. Trong bối cảnh cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 diễn ra ác liệt tại Sài Gòn, địch đã tìm cách thủ tiêu những tù nhân cách mạng này.

Và đêm mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, địch lên kế hoạch, dàn một kịch bản đánh nhau, rồi hàng chục khẩu súng trong tay cảnh sát từ xe phía sau nhả đạn để thủ tiêu 3 chiến sỹ cộng sản. Bà Ngọc Anh chính là người may mắn, được anh hùng Lê Thị Riêng che chở.

Theo lời kể của bà Ngọc Anh, bà bị trúng đạn ở đùi và ngất xỉu. Khi tỉnh dậy thấy bà Lê Thị Riêng nằm đè lên mình che đạn cho mình, bà chỉ kịp lấy chiếc kẹp tóc của bà Riêng để làm kỷ niệm và mang theo bên mình suốt cuộc đời về sau.

Khi đó quân lính lệnh cho các bác sĩ đến gom xác. Nghĩ là sẽ được cứu, Phùng Ngọc Anh yếu ớt cố cất tiếng: “Tôi còn sống”... Những tưởng sẽ được lực lượng hồng thập tự đối xử nhân đạo, không ngờ ngay sau đó, hai tên lính ngụy vội nhảy lên xe. Xe hú còi, nhằm hướng Bệnh viện Chợ Quán (nay là Bệnh viện Bệnh nhiệt đới TP.HCM).

Sau đó, đến cuối năm 1969, bà bị kết án và đày ra Côn Đảo đến đầu năm 1974 được trao trả tù binh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn