Bài viết

NỮ BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN VÀ NHỮNG "SẠP HOA

Bà Lan từng là thành viên của lực lượng Biệt động Sài Gòn quân khu Sài Gòn - Gia Định. Bà đóng giả làm người bán hoa tươi tại chợ Bến Thành để vận chuyển vũ khí và tài liệu mật vào nội đô

Ninh Bình14/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hùng nhớ lại, những ngày chiến đấu bảo vệ Thành cổ là những ngày ranh giới giữa cái chết và sự sống mong manh như sợi tóc. "Mỗi mét đất ở đây đều thấm đẫm máu và xương thịt của anh em chúng tôi," ông nghẹn ngào nói. Có những đêm trắng, ông cùng đồng đội ngâm mình dưới dòng sông Thạch Hãn để vận chuyển lương thực và đạn dược. Dòng sông ấy, trong ký ức của ông, không chỉ là con đường tiếp tế mà còn là nơi gửi gắm linh hồn của biết bao người lính trẻ mãi mãi không trở về.

​Một trong những kỷ niệm khiến ông đau đáu nhất là câu chuyện về người đồng đội tên Nam, quê ở Thái Bình. Trước trận đánh cuối cùng, Nam lấy ra một tấm ảnh đen trắng đã sờn rách, vẽ hình một cô gái có lúm đồng tiền duyên dáng, rồi dặn ông: "Nếu tao có mệnh hệ gì, mày nhớ mang cái này về đưa cho mẹ tao, bảo mẹ đừng đợi nữa." Chỉ vài giờ sau đó, một quả pháo tầm xa đã cướp đi sinh mạng của Nam ngay trước mắt ông. Hình ảnh tấm ảnh vương đầy bùn đất nhưng vẫn hiện rõ nụ cười của cô gái ấy đã trở thành một "vết sẹo" trong tâm khảm ông Hùng suốt hơn nửa thế kỷ qua.

​Sau ngày đất nước thống nhất, ông Hùng chọn ở lại Quảng Trị, gần sát bên Thành cổ để làm người "giữ lửa". Ông bảo rằng mình sống thêm phần đời của những người đồng đội đã nằm xuống. Hàng ngày, ông vẫn ra nghĩa trang, thắp nén nhang thơm cho những nấm mồ liệt sĩ, có tên và cả những người chưa kịp lưu danh. Đối với ông, mỗi cuộc gặp gỡ với các bạn trẻ hay các đoàn viên thanh niên hôm nay chính là một "cuộc giao duyên" như sứ mệnh của dự án đã nêu. Ông không kể chuyện bằng giọng điệu của một giáo điều, mà kể bằng hơi thở của người trong cuộc, bằng những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo khi nhắc về những "đóa hoa lửa" đã rụng xuống cho đất nước nở hoa.

​Ông Hùng thường nói với các cháu thanh thiếu niên: "Các cháu sinh ra trong hòa bình là một đặc ân, nhưng đừng bao giờ quên cái giá của hòa bình là bao nhiêu xương máu. Yêu nước không nhất thiết phải là làm điều gì quá lớn lao, mà là sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và không bao giờ quay lưng lại với lịch sử." Những lời chia sẻ ấy không nằm trên trang giấy vô hồn mà len lỏi vào trái tim người nghe, thắp lên ngọn lửa của lòng tự hào dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn