Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nữ cảm tử quân 3 lần dự lễ truy điệu sống và bài học khắc sâu cho thế hệ trẻ

Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Hồ Thị Thu Hiền (sinh năm 1947, quê ở Hưng Nguyên, Nghệ An) là một trong những biểu tượng sáng ngời của khí phách kiên cường và lòng yêu nước cháy bỏng thời kỳ chống Mỹ. Gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong từ năm 18 tuổi, bà giữ chức Đại đội trưởng Đại đội 202 (N241, P31). Năm 1969, đại đội của bà nhận chỉ thị tiến vào chiến trường Bình - Trị - Thiên gian khổ để vận chuyển lương thực, vũ khí và tải thương. Trước hòn tên mũi đạn của kẻ thù, bà cùng đồng đội đã lập lời thề đanh thép: "Thề hi sinh tất cả không để làm nô lệ".

Nghệ An04/08/2026Xã Mỏ Vàng (Đoàn xã Mỏ Vàng)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nữ cảm tử quân 3 lần dự lễ truy điệu sống và bài học khắc sâu cho thế hệ trẻ

Nữ cảm tử quân 3 lần dự lễ truy điệu sống và bài học khắc sâu cho thế hệ trẻ

Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Hồ Thị Thu Hiền (sinh năm 1947, quê ở Hưng Nguyên, Nghệ An) là một trong những biểu tượng sáng ngời của khí phách kiên cường và lòng yêu nước cháy bỏng thời kỳ chống Mỹ. Gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong từ năm 18 tuổi, bà giữ chức Đại đội trưởng Đại đội 202 (N241, P31). Năm 1969, đại đội của bà nhận chỉ thị tiến vào chiến trường Bình - Trị - Thiên gian khổ để vận chuyển lương thực, vũ khí và tải thương. Trước hòn tên mũi đạn của kẻ thù, bà cùng đồng đội đã lập lời thề đanh thép: "Thề hi sinh tất cả không để làm nô lệ".

Đỉnh cao của lòng quả cảm ấy chính là 3 lần bà tự nguyện gia nhập đội cảm tử quân, 3 lần bình tĩnh tham dự lễ truy điệu sống của chính mình trước khi bước vào lằn ranh sinh tử. Bà nhớ lại khí thế sục sôi ngày ấy: "Tinh thần của anh em là thà ch.ết, chứ nếu rơi vào tay giặc là cũng không khai, dứt khoát là một lòng một dạ. Quyết thông xe thông đường để cho hàng vào tiền tuyến". Giữa thung lũng sân bay Tà Cơn (Quảng Trị) mịt mùng bom đạn, gian khổ bủa vằn: "Hắn bắn cả ngày cả đêm. Tức là hắn đánh mà không có gì mà ăn được cả. Chia cho anh em như vậy là mỗi người một lọ thuốc nước cất. Chứ cơm cũng không có, bếp cũng không thể đỏ được lửa, đun được nước. Chúng tôi đào hầm xong thì chúng tôi rút đi". Thiếu thốn đến tận cùng nhưng không ai sợ hãi, tất cả đều đồng lòng giữ vững mạch máu giao thông với quyết tâm "Đường chưa thông không tiếc máu xương".

Bước ra khỏi chiến tranh, dẫu sức khỏe đã suy giảm, bà vẫn giữ trọn nụ cười lạc quan và tiếp tục cống hiến cho công tác Hội Cựu Thanh niên xung phong tại địa phương. Lời nhắn nhủ của bà chính là bài học vô giá: "Không có gì quý hơn độc lập tự do. Mình làm gì thì làm, đừng có để mất nước... Phải luôn trau dồi đạo đức: thật thà, khiêm tốn, giản dị, thắng không kiêu, bại không nản. Mồm nói, tay phải làm, chân phải chạy".

Nhìn lại cuộc đời bà, thế hệ trẻ hôm nay càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình. Nếu như cha ông ngày trước trong thiếu thốn, gian khổ và hiểm nguy chực chờ vẫn kiên cường vượt qua, thì giới trẻ ngày nay khi được sống trong đầy đủ tiện nghi, bình yên và công nghệ hiện đại càng phải biết nỗ lực nhiều hơn nữa. Sự đầy đủ hôm nay không phải để hưởng thụ hay sống hoài sống phí, mà là nền tảng để mỗi người trẻ rèn luyện bản lĩnh, trau dồi tri thức, kiên trì vượt qua khó khăn và tích cực cống hiến, dựng xây đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn