Nữ chỉ huy “chim chích”
ó là cái tên thương yêu mà đồng đội đặt cho Trần Thị Thanh Hương, đại đội trưởng đại đội 752, N75, Binh trạm 12 thuộc Đoàn 559 ngày ấy. Sinh ra ở một vùng quê nghèo xứ Nghệ, chưa đầy 17 tuổi, Hương đã xung phong vào chiến trường, tham gia vào đại đội 752.
ĐTrong đại đội đặc biệt với 198 người là nữ, Hương nổi bật bởi vóc người “nhỏ như chim chích” nhưng khi làm nhiệm vụ thì vô cùng dũng cảm và nhanh nhẹn. Không thể nói hết những khó khăn, vất vả ngày ấy. Sống ở hang, thiếu thốn đủ thứ, rồi những cơn sốt rét rừng hành hạ, vậy mà các chị vẫn lạc quan, yêu đời, ngày ngày tỏa ra mặt đường bảo đảm giao thông cho những đoàn xe qua lại. Trong dòng hồi ức của người nữ thanh niên xung phong ngày ấy, vẫn vẹn nguyên những lần cùng đồng đội phát hiện và cứu chữa cho thương binh. Một lần, địch ném bom ngay đoạn đường 128, Hương cùng các chị em chạy đến trong màn mưa dày đặc, bới lên vài lớp đất thì phát hiện ra một chiến sĩ binh trạm toàn thân đầy máu. Khi thấy anh vẫn còn sống, các chị múc nước cho anh uống rồi thay quần áo cho anh. Nhưng chưa kịp uống đến ngụm cuối cùng thì anh đã tắt thở. Chị em gạt nước mắt chôn anh ngoài rừng. Chiến tranh là vậy, sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc… Biết bao lần, Hương ôm những người bạn thân mới đây còn cười còn nói, giờ đã nằm lại nơi chiến trường.
Rồi có lần Hương bị thương, được đưa về Bệnh viện 128 ở Lào. Khi bệnh tình đã đỡ, chứng kiến nỗi đau của nhiều đồng đội bị cụt chân, tay, phải nằm liệt một chỗ, lòng Hương cồn lên nỗi đau. Cái khó ló cái khôn, Hương vào rừng chặt nhiều ống bương mang về, quên đi nỗi đau bị gai cào, vắt cắn để mỗi khi các anh muốn tiểu, người con gái lại quên nỗi ngại ngùng, xấu hổ, thay các y tá, đem ống bương đến giúp các anh. Ai cũng thương cô gái bé nhỏ mà nhanh nhẹn. Nhờ sáng kiến đó, Hương được bệnh viện tặng giấy khen. Lại có lần trên đường đi trinh sát, chị gặp một nhóm lính trẻ lúng túng chưa biết cách làm thịt con lợn. Vậy là, một mình một dao, chỉ vài phút, nữ chỉ huy “chim chích” đã chọc tiết được con lợn trước sự thán phục xen lẫn ngạc nhiên của các chàng lính trẻ. Những lúc nghỉ ngơi, các chị em trong đại đội lại đọc thơ do chị Hương sáng tác. “Tiếng hát át cả tiếng bom/Tuổi xuân ở với núi non rừng già” (Thanh Hương). Giữa nơi chiến trường khói lửa, Hương cũng đã ấp ủ tình yêu với một người thanh niên xung phong cùng lời hẹn ước chờ ngày hòa bình.



