NỮ CHIẾN SĨ PHÁ ẤP CHIẾN LƯỢC
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, chính quyền địch đã lập nên nhiều “ấp chiến lược” tại Long An nhằm kiểm soát người dân và ngăn cách họ với lực lượng cách mạng. Nhưng cũng chính tại những nơi ấy, tinh thần đấu tranh của nhân dân lại bùng lên mạnh mẽ.
Chị Út Liên là một trong những người đã góp phần phá vỡ những “vòng kìm kẹp” ấy.
Sinh ra trong một gia đình nông dân, chị sớm chứng kiến cảnh người dân bị dồn vào ấp, bị kiểm soát chặt chẽ từng bước đi. Cuộc sống bị bó buộc, ruộng đồng bị bỏ hoang, nhiều gia đình ly tán.
Không cam chịu, chị tham gia vào lực lượng du kích bí mật ngay trong lòng ấp.
Ban ngày, chị vẫn là một người phụ nữ bình thường, làm ruộng, chăm lo gia đình. Nhưng ban đêm, chị cùng các đồng đội âm thầm hoạt động: tuyên truyền, vận động người dân, phá rào ấp, mở đường cho cán bộ ra vào.
Một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất là phá hàng rào ấp chiến lược.
Hàng rào được dựng bằng kẽm gai dày đặc, có lính canh gác nghiêm ngặt. Chỉ cần bị phát hiện, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Một đêm, chị Út Liên cùng tổ du kích nhận nhiệm vụ mở một lối đi bí mật qua hàng rào.
Họ lặng lẽ tiếp cận, từng bước cắt dây kẽm gai. Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến tim đập mạnh.
Bất ngờ, ánh đèn pin quét ngang.
Một toán lính đang tuần tra tiến lại gần.
Không kịp rút lui, chị nhanh trí nằm xuống, giả vờ như đang ngủ ngoài đồng. Những người khác ẩn nấp xung quanh.
Tên lính soi đèn vào mặt chị, hỏi:
“Làm gì ở đây?”
Chị đáp, giọng bình tĩnh:
“Tui đi giữ ruộng, mệt quá ngủ quên.”
Có lẽ vì không phát hiện điều gì khả nghi, chúng bỏ đi.
Chờ khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, chị tiếp tục công việc.
Đến gần sáng, một lối đi nhỏ đã được mở.
Nhờ những lối đi như thế, cán bộ cách mạng có thể ra vào an toàn, phong trào đấu tranh trong ấp ngày càng phát triển.
Không lâu sau, dưới sự vận động và hỗ trợ của lực lượng cách mạng, người dân đã đồng loạt đứng lên phá ấp, trở về với ruộng đồng và cuộc sống tự do.
Chị Út Liên vẫn tiếp tục hoạt động cho đến ngày quê hương được giải phóng.
Sau này, khi nhắc lại những ngày ấy, chị chỉ cười:
“Lúc đó không nghĩ gì nhiều, chỉ biết là phải làm để bà con mình được sống tự do.”
Câu chuyện của chị Út Liên là minh chứng cho sức mạnh của lòng dân.
Trong thời “hoa lửa”, không chỉ có những trận đánh lớn, mà còn có những cuộc đấu tranh thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa như thế.
Chính những con người bình dị ở Long An đã góp phần làm tan rã những “ấp chiến lược”, mở đường cho tự do và độc lập.
Và từ trong những hàng rào kẽm gai ấy, “hoa lửa” đã bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.



