Nụ cười bất tử trước họng súng kẻ thù
Nhân chứng: Bà Võ Thị Thắng – Nguyên Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch (khắc họa thời trẻ).
Bối cảnh: Tòa án quân sự đặc biệt của chính quyền Sài Gòn, ngày 2 tháng 8 năm 1968.
"Liệu chính quyền của các ông có tồn tại nổi 20 năm để thi hành bản án đối với tôi hay không?" — Câu hỏi đanh thép của cô gái 22 tuổi Võ Thị Thắng.
Mùa hè năm 1968, sau khi tham gia chiến dịch Tết Mậu Thân và thực hiện nhiệm vụ ám sát một tên mật vụ đầu sỏ tại Sài Gòn, người con gái Long An – Võ Thị Thắng bị bắt giữ. Trải qua những ngày tra tấn dã man trong nhà lao của cảnh sát đặc biệt, cô gái trẻ vẫn giữ vững khí tiết, không hé răng khai nửa lời.
Ngày 2/8/1968, chính quyền Sài Gòn đưa cô ra tòa án quân sự mặt trận vùng 3 chiến thuật và tuyên phạt bản án "20 năm tù khổ sai". Ngay khi nghe bản án nặng nề ấy, Võ Thị Thắng không hề run sợ. Cô ngẩng cao đầu, nở một nụ cười rạng rỡ, đầy vẻ thách thức và gửi lại bồi thẩm đoàn một câu nói đi vào lịch sử. Bức ảnh chụp khoảnh khắc nụ cười của cô gái 22 tuổi dưới bóng gác của lính gác vũ trang đã được các phóng viên quốc tế truyền đi khắp thế giới, trở thành biểu tượng của sự tự tin, lạc quan và niềm tin chiến thắng tuyệt đối của thế hệ trẻ Việt Nam thời bấy giờ. Và lịch sử đã chứng minh lời cô nói là đúng: chỉ 7 năm sau đó, năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng, cô tự do trở về trong vòng tay đồng bào.



