Nụ cười bên xác xe tăng
Mô tả ngắn Hồi ức về trận đánh không cân sức giữa một cô gái nhỏ bé và "quái vật thép" của địch ngay trên đường phố Sài Gòn, minh chứng cho tinh thần "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh".
Nội dung câu chuyện
Năm 1966, Đặng Thùy Trâm – cô bác sĩ trẻ vừa tốt nghiệp – rời Hà Nội để vào chiến trường Quảng Ngãi. Khi ấy, cô mới 24 tuổi, mang theo không chỉ kiến thức y khoa mà còn cả một trái tim đầy nhiệt huyết.
Bệnh xá nơi cô làm việc nằm giữa rừng sâu. Không điện, không đủ thuốc men, chỉ có vài dụng cụ thô sơ và những tấm võng làm giường bệnh. Nhưng ngày nào cũng có thương binh được cáng vào, người đầy vết thương do bom đạn.
Có những ca mổ phải thực hiện dưới ánh đèn dầu leo lét. Mồ hôi lấm tấm trên trán, tay vẫn phải vững vàng. Ngoài kia, tiếng bom nổ không ngừng, nhưng bên trong, cô chỉ tập trung vào từng nhịp thở của bệnh nhân.
Trong cuốn nhật ký của mình, cô từng viết:
“Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố.”
Có những ngày, cô kiệt sức vì làm việc liên tục, nhưng vẫn cố gắng đi từng giường bệnh, hỏi han từng người. Với các chiến sĩ, cô không chỉ là bác sĩ, mà còn là người chị, người bạn.
Một lần, bệnh xá bị lộ vị trí. Bom rơi sát bên. Khói bụi mù mịt. Nhiều người hoảng loạn, nhưng cô vẫn bình tĩnh chỉ đạo sơ tán bệnh nhân.
“Còn người là còn tất cả,” cô nói.
Dù biết nguy hiểm luôn rình rập, cô vẫn không rời vị trí. Đối với cô, mỗi sinh mạng đều đáng để bảo vệ đến cùng.



