NỤ CƯỜI CHIẾN THẮNG BÊN THÀNH CỔ
NỤ CƯỜI CHIẾN THẮNG BÊN THÀNH CỔ
Nhân chứng kể lại: Bác nhiếp ảnh gia chiến trường Nguyễn Đình An
"Là một phóng viên chiến trường, vũ khí của tôi không phải là súng đạn, mà là chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ hiệu Fed của Liên Xô. Tôi đã đi qua nhiều chiến dịch, nhưng những ngày bấm máy tại trận địa Thành cổ Quảng Trị năm 1972 là những khoảnh khắc làm tim tôi run rẩy nhất.
Một buổi chiều tháng 7, sau một trận pháo kích kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ của địch, tôi bò qua các đống đổ nát để tìm góc chụp. Giữa một đoạn chiến hào sụt lở, khói bom vẫn còn bảng lảng bay, tôi bắt gặp một nhóm chiến sĩ thuộc Sư đoàn 325. Họ vừa đẩy lùi một đợt tấn công của bộ binh địch. Mặt ai cũng bám đầy tro than đen kịt, quần áo rách bươm, có người đầu quấn băng trắng loang lổ máu.
Tôi vừa giơ máy ảnh lên thì một chiến sĩ trẻ bỗng nhìn thẳng vào ống kính và nở một nụ cười rạng rỡ. Nụ cười ấy làm bừng sáng cả không gian xám xịt của trận địa đổ nát. Răng anh trắng muốt, đôi mắt lấp lánh niềm tin, tay anh giơ cao khẩu súng AK làm biểu tượng chiến thắng. Tôi lập tức bấm máy, thu trọn khoảnh khắc ấy vào ống kính.
Bức ảnh 'Nụ cười chiến thắng bên Thành cổ Quảng Trị' ra đời như thế. Nó không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà là câu trả lời đanh thép nhất gửi đến kẻ thù: Bom đạn có thể nghiền nát gạch đá, nhưng không thể đè bẹp được tinh thần lạc quan, yêu đời và ý chí quyết thắng của con người Việt Nam. Anh chiến sĩ trong bức ảnh năm ấy đã hy sinh vài ngày sau đó, nhưng nụ cười của anh thì còn mãi với thời gian."


