NỤ CƯỜI CHIẾN TRƯỜNG
Chú Tuấn nhớ lại, trong những ngày tháng chiến đấu nơi đất bạn Campuchia, điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Vào mùa khô, nước sạch gần như không có, các chiến sĩ phải đi hàng chục cây số để lấy nước từ ao tù, rồi mang về khử trùng bằng phèn chua mới dám sử dụng. Lương thực cũng khan hiếm, nhiều bữa chỉ có cơm với nước mắm hoặc rau rừng. Dù cuộc sống gian khổ như vậy, nhưng không ai nản lòng, tất cả đều đoàn kết, động viên nhau vượt qua khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ.
NỤ CƯỜI CHIẾN TRƯỜNG
Trong những năm tháng Chiến tranh biên giới Tây Nam đầy khói lửa, khi tiếng súng nơi biên cương vẫn chưa bao giờ thực sự yên lặng, nhiều người con của quê hương Phú Tân đã lên đường nhập ngũ, mang theo lòng yêu nước và khát vọng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Giữa lớp lớp những người lính năm xưa, có một nhân chứng vẫn còn sống để kể lại cho thế hệ sau nghe về một thời oanh liệt – đó là Cổ Thành Tuấn, sinh năm 1965, quê tại huyện Phú Tân, tỉnh An Giang, một chiến sĩ từng trực tiếp chiến đấu tại chiến trường Campuchia.
Năm 1985, khi vừa tròn 20 tuổi, Cổ Thành Tuấn đã tình nguyện lên đường nhập ngũ với tinh thần đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Chú được biên chế vào lực lượng bộ binh, tham gia chiến đấu tại những vùng biên giới đầy nguy hiểm. Những năm tháng đầu trong quân ngũ là quãng thời gian gian khổ nhưng vô cùng ý nghĩa, nơi chú học cách sống kỷ luật, rèn luyện bản lĩnh và trưởng thành từng ngày.
Chú Tuấn nhớ lại, trong những ngày tháng chiến đấu nơi đất bạn Campuchia, điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Vào mùa khô, nước sạch gần như không có, các chiến sĩ phải đi hàng chục cây số để lấy nước từ ao tù, rồi mang về khử trùng bằng phèn chua mới dám sử dụng. Lương thực cũng khan hiếm, nhiều bữa chỉ có cơm với nước mắm hoặc rau rừng. Dù cuộc sống gian khổ như vậy, nhưng không ai nản lòng, tất cả đều đoàn kết, động viên nhau vượt qua khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ.
Không chỉ đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt, các chiến sĩ còn phải chiến đấu với lực lượng Khmer Đỏ do Pol Pot cầm đầu. Chúng sử dụng nhiều thủ đoạn tinh vi như đe dọa, tuyên truyền và lôi kéo nhân dân Campuchia chống lại quân tình nguyện Việt Nam. Vì vậy, ngoài nhiệm vụ chiến đấu, công tác dân vận trở thành nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Các chiến sĩ đã giúp đỡ người dân bằng những việc làm thiết thực như chữa bệnh, sửa chữa nhà cửa, cứu đói, giao lưu văn hóa… Chính những hành động chân thành ấy đã giúp xây dựng niềm tin và tình đoàn kết giữa quân tình nguyện Việt Nam và nhân dân Campuchia.
Trong chiến đấu, việc đảm bảo an toàn cho đơn vị luôn được đặt lên hàng đầu. Có những đêm mưa gió, thời tiết khắc nghiệt, các chiến sĩ phải thay nhau canh gác, bảo vệ kho vũ khí, xe chở đạn và đồng đội. Dù thiếu thốn về vật chất, nhưng tinh thần trách nhiệm và ý chí kiên cường của người lính chưa bao giờ suy giảm.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Cổ Thành Tuấn trở về quê hương và được Bộ Quốc phòng tặng bằng khen “Hoàn thành nhiệm vụ”. Trở lại cuộc sống đời thường, chú lập gia đình, chăm chỉ lao động và xây dựng một cuộc sống ổn định, hạnh phúc. Đến nay, khi mái tóc đã điểm sương, chú có ba người con và vẫn luôn tự hào về những năm tháng đã cống hiến cho Tổ quốc.
Câu chuyện của chú không chỉ là ký ức về một thời chiến tranh gian khổ mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường. Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng hòa bình và tiếp tục cố gắng xây dựng đất nước ngày càng phát triển.



