Nụ cười của “Mẹ”
Nụ cười của “Mẹ”
(Về thân nhân gia đình liệt sĩ)
Trong xã em có bà nội Năm, bà là vợ liệt sĩ, cũng là người mẹ có đứa con duy nhất hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc. Căn nhà nhỏ của bà lúc nào cũng ấm áp tiếng cười vì các anh chị Đoàn viên thường xuyên ghé thăm.
Bà thường kể cho chúng em nghe về những lá thư viết tay gửi về từ chiến trường, về niềm tự hào khi chồng và con lên đường làm nhiệm vụ. Bà bảo:
“Nỗi đau thì ai cũng có, nhưng bà không hối tiếc vì gia đình đã góp một phần xương máu cho Tổ quốc. Giữ thấy các cháu áo xanh tình nguyện năng nổ, bà thấy hình bóng con trai trong đó.”
Mỗi khi nhìn bà chăm sóc vườn rau hay hiến đất làm đường làng, em lại càng xúc động. Sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ, người vợ liệt sĩ như bà Năm là bài học lớn nhất về lòng yêu nước. Nó thôi thúc em phải cố gắng học tập thật tốt để bảo vệ thành quả mà cha ông đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.
Qua câu chuyện đời thực ấy, em hứa sẽ rèn luyện ý chí, bản lĩnh của thanh niên để kế tục sự nghiệp cách mạng vẻ vang của thế hệ đi trước.



