Nụ cười của người nữ du kích
Cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ của chị Võ Thị Sáu là minh chứng cho tinh thần "Sống anh dũng, chết vẻ vang". Chị đã truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam về lòng yêu nước, bản lĩnh và ý chí cống hiến vì độc lập, tự do của Tổ quốc
Sinh ra trong một gia đình lao động nghèo ở vùng Đất Đỏ, từ khi mới mười bốn, mười lăm tuổi, Võ Thị Sáu đã tham gia hoạt động cách mạng. Chị làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế lương thực, theo dõi hoạt động của địch và tham gia nhiều trận đánh táo bạo.
Trong một lần làm nhiệm vụ, chị bị thực dân Pháp bắt giữ. Dù phải chịu nhiều đòn tra tấn dã man, chị vẫn một mực giữ bí mật về tổ chức và đồng đội. Kẻ địch nhiều lần tìm cách lung lạc tinh thần nhưng đều thất bại trước ý chí kiên cường của cô gái tuổi còn rất trẻ.
Đầu năm 1952, thực dân Pháp đưa Võ Thị Sáu ra pháp trường tại Côn Đảo. Trên đường đi, chị vẫn bình thản cất cao tiếng hát cách mạng, giữ nét mặt ung dung trước họng súng quân thù. Chị từ chối quỳ gối và không để bị bịt mắt.
Trước giây phút cuối cùng của cuộc đời, người nữ chiến sĩ trẻ vẫn giữ trọn niềm tin vào thắng lợi của cách mạng. Chị ngã xuống khi mới mười tám tuổi, để lại tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, sự bất khuất và đức hy sinh.
Sau ngày đất nước thống nhất, Võ Thị Sáu được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hình ảnh của chị đã đi vào thơ ca, âm nhạc và trở thành biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam trong sự nghiệp đấu tranh giành độc lập dân tộc



