Nụ cười của nữ thanh niên xung phong bên hố bom
Nụ cười của nữ thanh niên xung phong bên hố bom
Tại "tọa độ chết" Ngã ba Đồng Lộc, nơi mỗi mét vuông đất đều hứng chịu hàng trăm quả bom, có một cô gái nhỏ nhắn nhưng mang trái tim quả cảm – đó là chị Lê Thị Đào, thành viên đội thanh niên xung phong rà phá bom mìn. Nhiệm vụ của chị và đồng đội là phải đảm bảo mạch máu giao thông luôn thông suốt để các đoàn xe tải đạn, tải gạo vào miền Nam không bị tắc nghẽn.
Có những loại bom cực kỳ hiểm độc được gọi là "bom vướng". Chỉ cần một sợi dây mảnh bị vướng vào bước chân hay bánh xe là cả một vùng trời sẽ nổ tung. Chị Đào là người có đôi bàn tay khéo léo nhất đội. Nhiều lần, chị một mình bò sát vào quả bom đang nằm lộ thiên, hơi nóng của thuốc súng còn bốc lên nồng nặc, để cẩn thận tháo từng ngòi nổ. Mỗi giây phút đối mặt với cái chết, chị đều bình thản đến lạ kỳ. Chị bảo: "Nếu mình sợ, xe không qua được thì anh em trong chiến trường lấy gì mà đánh giặc?".
Có một lần, bom nổ bất ngờ khi chị đang san lấp hố bom, đất đá vùi lấp cả cơ thể. Khi đồng đội hốt hoảng đào lên, chị vẫn còn hơi thở yếu ớt nhưng câu đầu tiên chị hỏi khi tỉnh lại là: "Xe đã qua được chưa?". Nụ cười rạng rỡ của chị khi biết đoàn xe đã an toàn trở thành một hình ảnh bất tử, tiếp thêm sức mạnh cho hàng ngàn thanh niên xung phong khác quyết tâm bám trụ cung đường, dù phải hy sinh cả tuổi thanh xuân đẹp nhất của mình.


