Nụ cười dưới chân Thành cổ
Nụ cười dưới chân Thành cổ

Mùa hè đỏ lửa năm ấy, gạch đá Quảng Trị nát bươm vì pháo sáng.
Những chàng sinh viên tuổi đôi mươi gác lại bút nghiên, xếp hàng ra trận.
Tám mươi mốt ngày đêm kiên cường bám trụ, giành giật từng tấc đất quê hương.
Có những người ngã xuống khi nụ cười vẫn còn vương trên môi.
Bức thư tình viết vội chưa kịp gửi người thương ở phương Bắc đã nhòe máu đỏ.
Sông Thạch Hãn ôm trọn vào lòng những người con anh dũng.
Dưới những lớp gạch vụn kia là xương máu của một thế hệ vàng.
Sự hy sinh của họ đã trở thành khúc tráng ca bi hùng nhất.



