Nụ Cười Giữa Mưa Bom
Chiều hôm đó, trời chưa kịp tối thì máy bay ập đến.
Mọi người vừa chạy vừa cúi, tiếng nổ rung đất như sấm.
Mẹ Suốt đứng trên mũi đò, chỉ che mặt bằng bàn tay chai sần.
Một anh lính trẻ run run: “Mẹ đừng đi nữa.”
Mẹ cười hiền: “Bom càng rơi mẹ càng phải đi nhanh.”
Mưa bom dội xuống, mặt nước nổi bọt trắng như sôi.
Đò rung mạnh một cái, nhưng mẹ vẫn giữ thăng bằng như một cột trụ.
Từng nhịp chèo của mẹ mạnh mẽ, đều đặn, xé cả luồng sóng xoáy.
Đến bờ bên kia, mẹ hỏi: “Còn ai chưa sang?”
Nụ cười mẹ vẫn ở đó, như ngọn đèn không tắt giữa đêm.



