NỤ CƯỜI MÙA HÈ NĂM ẤY
MAI
Mùa hè năm ấy, cô bé Mai vừa tròn mười hai tuổi. Thay vì những chuyến đi xa, em dành cả kỳ nghỉ ở quê cùng ông nội. Mỗi buổi chiều, hai ông cháu ngồi dưới gốc phượng già, nghe tiếng ve râm ran và kể cho nhau những câu chuyện về cuộc sống.
Trước ngày trở lại thành phố, ông tặng Mai một cuốn sổ nhỏ và dặn: “Hãy viết lại những điều con thấy đẹp mỗi ngày.” Nhiều năm sau, cuốn sổ ấy vẫn được Mai gìn giữ như một kỷ vật, nhắc em rằng mùa hè đẹp nhất không phải ở nơi mình đến, mà ở những người mình yêu thương.



