NỤ CƯỜI QUA GIÔNG BÃO CỦA NGƯỜI CON GÁI QUỲNH PHÚ

Mỗi lần nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trước sân Ủy ban hay trong các đại hội thanh niên, lòng tôi lại bồi hồi nhớ về những năm tháng đất nước sục sôi trong lửa đạn. Những năm 1970 ấy, khi cả miền Nam dồn lực cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mảnh đất Nghệ An vừa là hậu phương lớn, vừa là tiền tuyến hướng chịu biết bao trận bom cày xới. Nhưng chính trong mưa bom bão đạn, thế hệ chúng tôi ngày ấy – những chàng trai, cô gái mười mươi – đã lên đường với một tâm thế kiêu hãnh nhất: "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước / Mà lòng phơi phới dậy tương lai".
Tôi là Bùi Thị Xu, sinh ngày 1 tháng 2 năm 1954, một người con của mảnh đất Thôn 13, xã Quỳnh Phú. Năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người với bao ước mơ, hoài bão, tôi nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, xếp lại bút nghiên để tham gia vào lực lượng tuyến đầu. Ngày bước chân ra đi, hành trang của tôi chẳng có gì ngoài bộ quần áo sờn vai, chiếc ba lô con cóc và một trái tim rực cháy khát vọng hòa bình. Chúng tôi, những cô gái Quỳnh Phú chân lấm tay bùn, bỗng chốc trở thành những chiến sĩ kiên cường nơi trận địa.
Đơn vị của chúng tôi ngày ấy đóng quân tại những trọng điểm đánh phá ác liệt của máy bay Mỹ. Nhiệm vụ của chúng tôi là san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến và rà phá bom mìn. Đất Quỳnh Phú quê mình ngày ấy hay những cung đường Trường Sơn lộng gió, không ngày nào là không có tiếng bom gầm, pháo rít.
Cuộc sống thời chiến gian khổ không thể nào đong đếm được. Những bữa cơm trộn vội với cát bụi bom, những đêm thức trắng dưới trời mưa tầm tã để giữ cho mạch máu giao thông không bị đứt đoạn. Nguy hiểm hơn cả là những trận mưa hóa chất màu da cam từ máy bay địch trút xuống. Lúc đó, chúng tôi chỉ nghĩ đó là màn sương độc của kẻ thù nhằm làm rụng lá cây rừng, che mắt quân ta, chứ đâu có ngờ thứ chất lỏng tai ác ấy lại bám sâu vào da thịt, vào huyết quản của mình cho đến tận mấy chục năm sau.
Tôi còn nhớ như in một đêm cao điểm năm 1973, trận địa bị oanh tạc dữ dội, khói bom mịt mù, mùi khét của thuốc súng và hóa chất nồng nặc đến nghẹt thở. Một góc đường bị sạt lở nghiêm trọng, xe chở nhu yếu phẩm và vũ khí cho miền Nam bị mắc kẹt. Không một chút do dự, tôi cùng các đồng đội lao ra giữa làn bom tọa độ, dùng cuốc, xẻng, và cả đôi bàn tay rớm máu của mình để bốc từng tảng đá, san phẳng mặt đường.
Chất độc hóa học ngấm vào mắt làm cay xè, ngấm vào lồng ngực gây ho thắt ruột, nhưng tiếng còi lệnh và ánh đèn gầm của đoàn xe thúc giục khiến chúng tôi quên đi nỗi sợ hãi và đau đớn. "Xe chưa qua, nhà không tiếc; đường chưa thông, không tiếc máu xương" – khẩu hiệu ấy là mệnh lệnh từ trái tim. Đêm đó, đoàn xe đã qua vùng hiểm địa an toàn, còn chúng tôi ngã gục bên mép đường vì kiệt sức và nhiễm độc, nhưng nụ cười chiến thắng vẫn rạng rỡ trên môi.
Chiến tranh lùi xa, tôi trở về với đời thường, về lại Thôn 13, xã Quỳnh Phú yêu dấu. Nhưng cuộc chiến trong cơ thể tôi chưa bao giờ chấm dứt. Với tỷ lệ nhiễm chất độc hóa học lên tới 81%, mỗi khi trái gió trở trời, những cơn đau nhức nhối lại hành hạ da thịt, sức khỏe suy giảm rõ rệt.
Thế nhưng, mỗi lần các cháu đoàn viên thanh niên đến thăm, nhìn thấy màu áo xanh tình nguyện, tôi lại như thấy hình bóng của chính mình và đồng đội năm xưa. Tôi chưa bao giờ hối hận vì đã dâng hiến tuổi thanh xuân cho đất nước. Vết thương trên cơ thể là chứng tích của một thời hoa lửa, nhưng nó cũng là huy hiệu vinh quang của một thế hệ đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.
Thông điệp gửi thế hệ trẻ hôm nay
Từ câu chuyện của một người đi trước, tôi muốn nhắn nhủ đến các cháu – những chủ nhân tương lai của quê hương Quỳnh Phú và đất nước Việt Nam:
- Trân trọng giá trị của hòa bình: Hãy luôn ghi nhớ rằng, mỗi phút giây bình yên các cháu đang có hôm nay đã phải đánh đổi bằng xương máu, bằng sức khỏe và cả hạnh phúc gia đình của biết bao thế hệ cha anh đi trước.
- Giữ vững tinh thần "Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên": Hãy đem ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ vào công cuộc xây dựng quê hương. Dù ở bất cứ vị trí nào, hãy làm việc bằng cả cái tâm và trách nhiệm cao nhất.
- Lan tỏa đạo lý "Uống nước nhớ nguồn": Hãy tiếp tục hành trình nhân ái, chăm sóc các gia đình chính sách, người có công và những nạn nhân chất độc da cam. Đó không chỉ là nghĩa vụ, mà là thước đo lòng nhân ái của thế hệ trẻ.
- Không ngừng học tập và sáng tạo: Bản lĩnh của thanh niên thời chiến là dũng cảm trước họng súng quân thù; bản lĩnh của thanh niên thời bình là trí tuệ, sự sáng tạo để đưa quê hương Quỳnh Phú ngày càng giàu đẹp, văn minh.



