Nụ Cười Qua Làn Khói Súng
Tiêu đề: Nụ cười qua làn khói súng Mô tả ngắn: Câu chuyện về cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đong đầy cảm xúc giữa cô gái thanh niên xung phong Võ Thị Thừa và những người đồng đội tại ngã ba Đồng Lộc. Giữa bom cày đạn xới, vẻ đẹp trong trẻo và tinh thần kiên cường của những người con gái tuổi đôi mươi vẫn tỏa sáng, hóa thành ngọn lửa bất tử trong lòng dân tộc.
Tiêu đề: Nụ cười qua làn khói súng
Mô tả ngắn:
Câu chuyện về cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đong đầy cảm xúc giữa cô gái thanh niên xung phong Võ Thị Thừa và những người đồng đội tại ngã ba Đồng Lộc. Giữa bom cày đạn xới, vẻ đẹp trong trẻo và tinh thần kiên cường của những người con gái tuổi đôi mươi vẫn tỏa sáng, hóa thành ngọn lửa bất tử trong lòng dân tộc.
Nội dung bài viết:
Đó là những ngày hè năm 1968, vùng đất Ngã ba Đồng Lộc, Hà Tĩnh gồng mình dưới hàng ngàn tấn bom đạn của không quân Mỹ. Mảnh đất nhỏ bé ấy là huyết mạch giao thông quan trọng, nơi tuyến đường tiếp viện cho chiến trường miền Nam phải luôn được giữ vững bằng mọi giá.
Võ Thị Thừa khi ấy mới mười tám tuổi, là chiến sĩ thuộc Tiểu đội 4, Cụm 555 Thanh niên xung phong. Cùng với chị Võ Thị Tần - Tiểu đội trưởng - và các chị em trong tiểu đội, Thừa trải qua những ngày đêm ăn hầm, ngủ chiến hào, lấy tiếng bom rơi làm nhịp sống.
Ban ngày, giặc Mỹ bắn phá dữ dội, cày xới từng tấc đất. Mặt đường bị đào sâu thành những hố bom lở lỏm, mù mạt khói bụi. Đêm xuống, khi tiếng động cơ máy bay vừa ngớt, cả tiểu đội lại vội vã lao ra mặt đường. Tay cuốc, tay xẻng, họ làm việc quên mình dưới ánh sáng lập lòe của pháo sáng để san lấp hố bom, thông đường cho những đoàn xe vận tải tiến vào Nam.
Một buổi chiều muộn, sau trận bom rải thảm tàn khốc, khói bụi còn chưa tan hết, Thừa cùng các chị bước ra khỏi hầm. Quần áo xơ xác, gương mặt bám đầy bồ hóng và đất đỏ, nhưng đôi mắt ai nấy vẫn sáng ngời. Chị Tần quay sang nhìn Thừa, thấy đôi má cô thiếu nữ tuổi mười tám bám đen vệt khói, liền vốc một vốc nước mưa trong hố bom rửa mặt cho em.
"Rửa sạch đi cô em, mai xe về qua còn nhìn thấy nụ cười Đồng Lộc chứ," chị Tần cười bảo.
Thừa mỉm cười. Nụ cười trong trẻo vang lên giữa không gian tràn ngập mùi thuốc súng. Trong khoảnh khắc ấy, cái chết và sự tàn khốc của chiến tranh dường như bị đẩy lùi. Họ không chỉ là những chiến sĩ kiên cường gác đường, mà còn là những cô gái tràn đầy mơ ước, yêu đời và chan chứa tình đồng chí.



