Bài viết

Nụ cười trước pháp trường

Ngày 24 tháng 5 năm 1944, tại trường bắn Tương Mai (Hà Nội), đồng chí Hoàng Văn Thụ hiên ngang bước ra pháp trường với nụ cười bình thản. Trước giây phút hy sinh, ông vẫn tin tưởng mãnh liệt vào thắng lợi của cách mạng và để lại bài thơ bất hủ: "Việc nước xưa nay có bại thành, Miễn sao giữ trọn được thanh danh..." Khí phách ấy đã trở thành biểu tượng sáng ngời của người cộng sản Việt Nam.

TP. Hồ Chí Minh14/06/2026Phan Thị Anh Thư (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Văn Thụ sinh năm 1909 tại xã Hoàng Văn Thụ, huyện Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn.

Lớn lên trên mảnh đất biên cương giàu truyền thống yêu nước, ông sớm giác ngộ cách mạng và tham gia phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp.

Những năm 1930, Hoàng Văn Thụ là một trong những cán bộ xuất sắc của Đảng, trực tiếp gây dựng phong trào cách mạng ở nhiều địa phương phía Bắc.

Dù bị địch truy nã gắt gao, ông vẫn kiên trì bám cơ sở, xây dựng lực lượng và củng cố niềm tin cho quần chúng.

Tháng 8 năm 1943, do sự chỉ điểm của mật thám, Hoàng Văn Thụ bị thực dân Pháp bắt tại Hà Nội.

Suốt nhiều tháng bị giam cầm và tra tấn dã man, ông vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản.

Không một lời khai báo.

Không một sự khuất phục.

Ngày 24 tháng 5 năm 1944, thực dân Pháp đưa ông ra trường bắn Tương Mai.

Biết mình sắp hy sinh, Hoàng Văn Thụ vẫn bình tĩnh, nở nụ cười lạc quan.

Ông căn dặn đồng đội:

"Cuộc đấu tranh còn lâu dài, nhưng nhất định cách mạng sẽ thành công."

Trước khi ngã xuống, ông đã để lại bài thơ nổi tiếng:

"Việc nước xưa nay có bại thành,

Miễn sao giữ trọn được thanh danh.

Phục thù chí lớn không hề nản,

Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành."

Người chiến sĩ cộng sản ấy ra đi khi mới 35 tuổi.

Nhưng niềm tin và khí phách của ông đã tiếp thêm sức mạnh cho biết bao thế hệ.

Một năm sau ngày ông hy sinh, Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công.

Điều mà Hoàng Văn Thụ tin tưởng bằng cả cuộc đời mình đã trở thành hiện thực.

Ngày nay, tên tuổi Hoàng Văn Thụ được đặt cho nhiều trường học, đường phố, quảng trường và công trình trên khắp cả nước.

Bức tượng đồng chí tại Lạng Sơn vẫn hướng về phía trước như biểu tượng của niềm tin và ý chí không bao giờ khuất phục.

Hơn tám mươi năm đã trôi qua.

Nhưng nụ cười của người cộng sản trước pháp trường năm ấy vẫn còn sống mãi.

Bởi đó là nụ cười của lòng yêu nước.

Là niềm tin vào tương lai.

Và là biểu tượng của khí phách Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn