Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

NỮ DU KÍCH ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU ( 1933 -1952 )

TP. Hồ Chí Minh06/08/2026Đoàn cơ sở trường THPT Hồng Ngự 3 (Xã Thường Phước)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường : THPT Hồng Ngự 3

Họ và tên: Nguyễn Huỳnh Kim Hoa

Lớp: 11A2

NỮ DU KÍCH ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU ( 1933 -1952 )

     Trong cuộc sống, có những cái chết đã hóa thành bất tử, có những con người đã trở thành tượng đài vĩnh cửu trong lòng dân tộc. Mỗi lần lật mở những trang sử vàng chói lọi của quê hương Việt Nam, tôi lại lặng người đi trước bức chân dung của một người con gái đất đỏ kiên cường. Đó chính là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Thị Sáu. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng oanh liệt của chị đã để lại trong tôi niềm tự hào sâu sắc, sự khâm phục và một lòng kính trọng vô biên.

     Chị Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng đất Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Tôi luôn xúc động khi biết rằng, chị tham gia cách mạng khi mới chỉ là một cô bé mười bốn tuổi – lứa tuổi mà đáng lẽ ra phải được bình yên cắp sách đến trường trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Thế nhưng, chứng kiến cảnh quê hương bị thực dân Pháp giày xéo, lòng căm thù giặc đã thôi thúc người con gái nhỏ nhắn ấy dấn thân vào Đội công an xung phòng Đất Đỏ. Quyết định ấy của chị khiến tôi vô cùng thấu hiểu và khâm phục lòng yêu nước không đợi tuổi.

       Dù tuổi đời còn rất trẻ, chị đã lập nên những chiến công vang dội khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Tôi đặc biệt ấn tượng với sự thông minh và mưu trí của chị trong trận tập kích bằng lựu đạn tại chợ Đất Đỏ, tiêu diệt nhiều tên ác ôn và phá tan cuộc mít tinh của địch. Những thành tích ấy không chỉ khẳng định sự quả cảm vô song, mà còn chứng minh rằng bản lĩnh cách mạng không phụ thuộc vào tuổi tác hay giới tính. Chị như một đóa hoa lê-ki-ma rực lửa, đem thanh xuân của mình dâng hiến trọn vẹn cho nền độc lập của nước nhà.

       Thế nhưng, điều chạm đến trái tim tôi mạnh mẽ nhất, khiến tôi kính cẩn cúi đầu chính là khí phách hiên ngang của chị khi sa vào tay giặc. Đứng trước những trận đòn tra tấn dã man “thừa chết thiếu sống” trong các nhà lao Đất Đỏ, Chí Hòa, chị Võ Thị Sáu vẫn giữ vững khí tiết, không một lời khai báo. Thậm chí, ngay cả khi đối mặt với bản án tử hình phi lý của thực dân Pháp tại tòa án quân sự, chị vẫn dõng dạc khẳng định lòng yêu nước của mình. Sự kiên trung ấy làm tôi nhận ra sức mạnh tinh thần vĩ đại của một chiến sĩ cộng sản.

     Đỉnh cao của biểu tượng anh hùng đã được khắc ghi vào buổi sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952 tại pháp trường Hàng Dương, Côn Đảo. Mỗi lần đọc đến giây phút cuối cùng của chị, tôi lại rùng mình vì xúc động. Chị đã kiên quyết từ chối chiếc băng đen bịt mắt, bởi chị muốn nhìn thẳng vào họng súng quân thù, muốn nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối. Giữa không gian u uất của nhà tù, tiếng hát Tiến quân ca và những lời hô vang đầy đanh thép của chị đã vang lên, át đi tiếng súng nổ của kẻ thù. Chị ngã xuống khi tuổi đời chưa tròn hai mươi, nhưng tinh thần và ý chí của chị đã hòa vào hồn thiêng sông núi, trở thành một khúc tráng ca bất diệt.

      Đối với tôi, chị Võ Thị Sáu không chỉ là một nhân vật lịch sử, mà chị là một biểu tượng, một ngọn đuốc sáng ngời cho câu nói “Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Sự hy sinh của chị đã thắp lên ngọn lửa yêu nước rực cháy cho hàng triệu thanh niên Việt Nam trong các cuộc kháng chiến và cả trong công cuộc xây dựng đất nước hôm nay.

       Sống trong một đất nước hòa bình và tự do như ngày hôm nay, tôi thầm biết ơn những giọt máu đào mà chị và biết bao anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống. Ngôi mộ của chị tại Nghĩa trang Hàng Dương luôn ấm áp khói hương chính là minh chứng cho tình yêu và lòng tôn kính mà nhân dân dành cho chị. Học tập tấm gương của chị, tôi tự hứa với bản thân sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức để trở thành một công dân có ích, góp phần nhỏ bé của mình vào việc bảo vệ và xây dựng quê hương, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của người nữ anh hùng đất đỏ.

     Kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7 chính là dịp để mỗi đoàn viên thanh niên chúng ta cúi đầu tưởng nhớ, tri ân sâu sắc các anh hùng liệt sĩ, thương bênh binh và những người có công với cách mạng. Noi gương các thế hệ đi trước, thế hệ trẻ hôm nay xin hứa sẽ không ngừng tu dưỡng đạo đức, nỗ lực học tập thật tốt, lao động sáng tạo, góp sức nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn