nữ du kích Hồ Thị Thuận đang chèo đò đưa bộ đội vượt sông Thạch Hãn
nữ du kích Hồ Thị Thuận đang chèo đò đưa bộ đội vượt sông Thạch Hãn
Bức ảnh ghi lại nữ du kích Hồ Thị Thuận đang chèo đò đưa bộ đội vượt sông Thạch Hãn tiếp viện cho chiến trường Thành cổ Quảng Trị là một trong những hình ảnh khiến người ta lặng đi mỗi khi nhắc về mùa hè đỏ lửa năm 1972.
Cô Hồ Thị Thuận quê ở làng Nghĩa An, xã Cam Thanh, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị. Một cô gái bình dị của miền đất gió Lào cát trắng, nhưng đã trở thành biểu tượng cho lòng quả cảm và sự hy sinh thầm lặng của phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.
Cô hy sinh ngày 1/7/1972, giữa những ngày khốc liệt nhất của trận chiến Thành cổ Quảng Trị.Mùa hè năm ấy, Quảng Trị trở thành chiến trường dữ dội bậc nhất trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Bom đạn trút xuống ngày đêm, đất trời rung chuyển bởi pháo kích và B-52. Dòng Thạch Hãn hiền hòa ngày nào bỗng trở thành tuyến vượt sông sinh tử — nơi mỗi chuyến đò đều phải đánh đổi bằng máu và mạng sống.
Báo Quân đội Nhân dân số ra ngày 9/8/1972 từng viết:
“Mỗi mét vuông đất tại Thành cổ Quảng Trị là một mét máu…”Trong suốt 81 ngày đêm chiến đấu, từ 28/6 đến 16/9/1972, Thành cổ Quảng Trị phải hứng chịu tới 328.000 tấn bom đạn. Trung bình mỗi chiến sĩ phải đối mặt với khoảng 100 quả bom và hơn 200 quả đạn pháo.Có những đêm, cả một đại đội vượt sông Thạch Hãn để tiếp viện cho chiến trường. Nhưng đến sáng hôm sau, chỉ còn lại vài người sống sót.
Giữa địa ngục bom đạn ấy, những người chèo đò như Hồ Thị Thuận vẫn lặng lẽ đưa bộ đội qua sông.Họ không cầm đại bác.Không lái xe tăng.Không đứng trên những trận địa pháo.Nhưng từng chuyến đò lại chính là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.Chỉ cần một loạt pháo rơi xuống dòng sông…Tất cả có thể biến mất mãi mãi.
Một tờ báo Mỹ khi đó đã phải thừa nhận:
“Không có nhà phân tích nào ở Mỹ có thể giải thích đầy đủ vì sao các chiến sĩ quân Giải phóng vẫn chiến đấu dưới mưa bom B-52.”Điều khiến cả thế giới kinh ngạc không chỉ là sức chịu đựng phi thường, mà còn là ý chí của những con người rất trẻ — những người sẵn sàng bước vào nơi mà khả năng sống sót gần như bằng không.
Và giữa những cái tên đã nằm lại bên dòng Thạch Hãn năm ấy, có cả Hồ Thị Thuận — cô gái chèo đò tuổi đời còn rất trẻ.Một con người bình dị.Một cuộc đời ngắn ngủi.Nhưng sự hy sinh của cô đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên của Quảng Trị và của cả dân tộc.
Dòng Thạch Hãn hôm nay vẫn lặng lẽ trôi qua Thành cổ.Nhưng dưới lòng sông ấy là biết bao tuổi xuân đã mãi mãi nằm lại cùng mùa hè đỏ lửa năm 1972 — nơi mỗi con sóng dường như vẫn còn mang theo ký ức về những chuyến đò năm xưa
Cô hy sinh ngày 1/7/1972, giữa những ngày khốc liệt nhất của trận chiến Thành cổ Quảng Trị.Mùa hè năm ấy, Quảng Trị trở thành chiến trường dữ dội bậc nhất trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Bom đạn trút xuống ngày đêm, đất trời rung chuyển bởi pháo kích và B-52. Dòng Thạch Hãn hiền hòa ngày nào bỗng trở thành tuyến vượt sông sinh tử — nơi mỗi chuyến đò đều phải đánh đổi bằng máu và mạng sống.
Báo Quân đội Nhân dân số ra ngày 9/8/1972 từng viết:
“Mỗi mét vuông đất tại Thành cổ Quảng Trị là một mét máu…”Trong suốt 81 ngày đêm chiến đấu, từ 28/6 đến 16/9/1972, Thành cổ Quảng Trị phải hứng chịu tới 328.000 tấn bom đạn. Trung bình mỗi chiến sĩ phải đối mặt với khoảng 100 quả bom và hơn 200 quả đạn pháo.Có những đêm, cả một đại đội vượt sông Thạch Hãn để tiếp viện cho chiến trường. Nhưng đến sáng hôm sau, chỉ còn lại vài người sống sót.
Giữa địa ngục bom đạn ấy, những người chèo đò như Hồ Thị Thuận vẫn lặng lẽ đưa bộ đội qua sông.Họ không cầm đại bác.Không lái xe tăng.Không đứng trên những trận địa pháo.Nhưng từng chuyến đò lại chính là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.Chỉ cần một loạt pháo rơi xuống dòng sông…Tất cả có thể biến mất mãi mãi.
Một tờ báo Mỹ khi đó đã phải thừa nhận:
“Không có nhà phân tích nào ở Mỹ có thể giải thích đầy đủ vì sao các chiến sĩ quân Giải phóng vẫn chiến đấu dưới mưa bom B-52.”Điều khiến cả thế giới kinh ngạc không chỉ là sức chịu đựng phi thường, mà còn là ý chí của những con người rất trẻ — những người sẵn sàng bước vào nơi mà khả năng sống sót gần như bằng không.
Và giữa những cái tên đã nằm lại bên dòng Thạch Hãn năm ấy, có cả Hồ Thị Thuận — cô gái chèo đò tuổi đời còn rất trẻ.Một con người bình dị.Một cuộc đời ngắn ngủi.Nhưng sự hy sinh của cô đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên của Quảng Trị và của cả dân tộc.
Dòng Thạch Hãn hôm nay vẫn lặng lẽ trôi qua Thành cổ.Nhưng dưới lòng sông ấy là biết bao tuổi xuân đã mãi mãi nằm lại cùng mùa hè đỏ lửa năm 1972 — nơi mỗi con sóng dường như vẫn còn mang theo ký ức về những chuyến đò năm xưa


