Cựu chiến binh

Nữ du kích huyền thoại trong kháng chiến chống Mỹ

Với bề ngoài nhỏ nhắn, người con gái ấy mang trong mình ý chí chiến đấu phi thường khiến nhiều tên địch trên vành đai giới tuyến cúi đầu run sợ.

13/03/2026Trần Khánh Vân (Đoàn Phường Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa vùng đất Gio Linh kiên trung của tỉnh Quảng Trị, có một người phụ nữ mà cuộc đời gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt – bà Hoàng Thị Chẩm, sinh năm 1950, thường được người dân trìu mến gọi là O Chẩm. Với nhiều người, bà đã trở thành “huyền thoại sống”, tượng trưng cho sự quả cảm, bền bỉ và tình yêu quê hương sâu sắc của người phụ nữ Quảng Trị trong những năm tháng gian lao của Tổ quốc. Sinh ra và lớn lên ngay trên vùng đất đầu sóng ngọn gió, nơi đạn bom như cơm bữa, O Chẩm bước vào tuổi trẻ khi chiến tranh đã lan đến từng ngõ xóm. Những năm cuối thập niên 1960, Gio Linh – Vĩnh Linh – Cồn Tiên – Dốc Miếu trở thành “tọa độ lửa” bị bom pháo dội xuống gần như suốt ngày đêm. Dù vậy, O Chẩm không một lần nao núng. Bà tham gia công tác ở địa phương, vừa sản xuất, vừa tải thương, tiếp tế lương thực và hỗ trợ dân quân trong những lúc bom đạn ác liệt nhất. Những câu chuyện bà kể lại luôn khiến người nghe xúc động. O Chẩm từng nhiều lần cõng thương binh băng qua những cánh đồng vừa bị bom cày xới, vừa lần theo ánh pháo sáng của máy bay Mỹ. Có lần, khi đang cùng chị em trong thôn nấu cơm gửi ra chốt tiền tiêu, một loạt pháo đã rơi trúng bếp, đất đá phủ đầy nồi niêu. Thay vì sợ hãi, họ lại vét từng hạt gạo còn sót lại, gom thành nồi cơm khác để kịp gửi cho bộ đội. “Lúc ấy chỉ nghĩ: các chú ngoài kia còn đói hơn mình…”, bà kể bằng giọng nghẹn ngào. O Chẩm cũng là một trong những người phụ nữ Gio Linh nổi bật với tinh thần kiên cường. Bà từng vượt qua nhiều đợt sơ tán, nhiều lần thoát chết trong gang tấc khi bom rơi ngay trước cổng nhà. Nhưng chính vì sống giữa lằn ranh sinh tử ấy, bà càng quyết tâm góp sức giữ làng, giữ quê. Với bà, chiến tranh không chỉ là mất mát, mà còn là nơi tình người nảy nở mạnh mẽ hơn bao giờ hết – từ sự đùm bọc của bà con trong thôn, đến lòng biết ơn dành cho những người lính đã lặng lẽ hi sinh. Sau ngày hòa bình, O Chẩm trở lại với cuộc sống đời thường, nhưng trong ký ức của người dân Gio Linh, bà vẫn mãi là biểu tượng của một thời không thể nào quên. Mỗi lần kể lại chuyện cũ, ánh mắt bà xa xăm, như nhìn về những năm tháng khói lửa đã lùi xa nhưng chưa bao giờ phai nhạt. Bà bảo: “Mình còn sống đến hôm nay là nhờ bao nhiêu người đã nằm lại. Nhớ họ để sống cho tử tế hơn.”

Hình ảnh O Chẩm – bình dị với mái tóc bạc, chiếc khăn đen sau đầu – không chỉ là chân dung của một nhân chứng lịch sử, mà còn là hình ảnh của biết bao người mẹ, người chị Quảng Trị đã cống hiến tuổi xuân cho đất nước. Cuộc đời bà là minh chứng sống động cho ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh, để thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình mà ta đang có không phải là điều tự nhiên, mà là thành quả của biết bao hi sinh âm thầm nhưng vĩ đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn