Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nữ du kích Nguyễn Thị Thu – Người lái đò giữa dòng Thạch Hãn đỏ lửa

Nguyễn Thị Thu – người lái đò năm ấy đã để lại dấu ấn bất tử bên dòng Thạch Hãn, nơi mỗi con sóng hôm nay vẫn mang theo ký ức của một thời hoa lửa.

Quảng Trị06/08/2026Đoàn xã Đam Rông 4 (Đam Rông 4)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, có những con người không cầm súng trực tiếp nơi chiến hào nhưng lại góp phần làm nên chiến thắng bằng sự gan dạ, lòng yêu nước và tinh thần hy sinh thầm lặng. Nữ du kích Nguyễn Thị Thu là một trong những con người như thế – người đã dùng mái chèo nhỏ bé của mình vượt qua mưa bom, bão đạn để đưa bộ đội qua dòng sông Thạch Hãn trong 81 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972.

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, khi cuộc chiến đấu tại Quảng Trị bước vào giai đoạn ác liệt nhất, Nguyễn Thị Thu vừa tròn 17 tuổi. Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng trước tiếng gọi của quê hương, bà tham gia lực lượng du kích địa phương, cùng nhân dân chiến đấu và phục vụ chiến trường.

Khi ấy, bà có tình cảm với chàng trai cùng quê Nguyễn Câu, con trai ông Nguyễn Con – một người dân làm nghề cào hến trên sông Thạch Hãn. Hai người mới chỉ làm lễ dạm ngõ đơn sơ, chưa kịp tổ chức đám cưới thì chiến tranh ập đến. Ông Câu lên đường vào chiến trường miền Nam, còn bà Thu ở lại cùng bố chồng tiếp tục nhiệm vụ phục vụ cách mạng.

Trong những ngày tháng khốc liệt ấy, chiếc đò trên dòng sông Thạch Hãn trở thành phương tiện quan trọng đưa cán bộ, chiến sĩ vượt sông, tiếp cận Thành cổ Quảng Trị. Và người con gái tuổi mười bảy ấy đã trở thành người lái đò đặc biệt giữa bom đạn chiến tranh.

Dòng Thạch Hãn năm ấy không còn là dòng sông bình yên. Trên trời là máy bay địch ngày đêm gầm rú, bom đạn trút xuống; dưới sông là dòng nước cuồn cuộn, đục ngầu bởi khói lửa và máu của những người lính. Mỗi chuyến đò qua sông là một lần đối mặt với ranh giới sinh tử.

Giữa mưa bom bão đạn, Nguyễn Thị Thu vẫn kiên cường cầm lái. Bà cùng bố chồng đưa hàng nghìn lượt cán bộ, chiến sĩ vượt sông để vào Thành cổ chiến đấu.

Những người lính năm ấy phần lớn còn rất trẻ, nhiều người chỉ mới 18, 19, đôi mươi. Họ là những sinh viên đang ngồi trên giảng đường, đã gác lại bút nghiên để khoác áo lính lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Với bà Thu, ký ức đau đáu nhất không phải là tiếng bom đạn, mà là những tiếng gọi trong tuyệt vọng của những người lính bị thương:

"Mẹ ơi..."

Đó là những âm thanh theo bà suốt nhiều năm tháng sau chiến tranh. Có những người lính đã lên chuyến đò của bà để vào Thành cổ, nhưng rồi mãi mãi không trở về.

Bà từng nghẹn ngào nhớ lại:

"Kể từ khi chiến dịch bắt đầu, con đò của tôi đưa hàng ngàn chiến sĩ qua sông. Họ còn trẻ lắm, 18 - 20 tuổi. Đa phần là sinh viên các trường đại học ngoài Hà Nội mới gác bút cầm súng. Điều day dứt nhất là tôi đưa họ đi… nhưng chẳng mấy ai trở lại."

Trong suốt 81 ngày đêm lịch sử, người nữ du kích trẻ tuổi ấy không biết đã bao nhiêu lần chèo đò qua dòng Thạch Hãn. Mỗi chuyến đi là một lần thử thách lòng can đảm. Có lúc bom đạn làm rung chuyển cả mặt sông, có lúc nước lũ dâng cao, có lúc tưởng chừng không thể vượt qua, nhưng tình yêu quê hương và trách nhiệm với cách mạng đã giúp bà tiếp tục đứng vững.

Chiến tranh đi qua, những vết thương vẫn còn để lại trong ký ức và cơ thể người nữ du kích năm xưa. Nhưng những năm tháng ấy cũng trở thành một phần thiêng liêng trong cuộc đời bà – một minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người dân bình thường đã góp sức làm nên lịch sử.

Hôm nay, dòng Thạch Hãn vẫn lặng lẽ chảy qua vùng đất Quảng Trị. Mỗi mùa tri ân, những con người yêu chuộng hòa bình lại nhớ về những người đã ngã xuống, nhớ về những chuyến đò năm xưa và nhớ về hình ảnh cô gái tuổi mười bảy với mái chèo nhỏ giữa dòng sông lửa đạn.

Thông điệp câu chuyện:
Câu chuyện về nữ du kích Nguyễn Thị Thu là biểu tượng cho lòng yêu nước, sự quả cảm và tinh thần hy sinh của nhân dân Việt Nam trong chiến tranh. Không trực tiếp cầm súng ngoài chiến hào, nhưng bằng những chuyến đò vượt sông Thạch Hãn, bà đã góp phần nối liền hậu phương với tiền tuyến, tiếp sức cho những người lính bảo vệ Thành cổ Quảng Trị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn