Bài viết

nữ giao liên kiên cường của An Giang

An Giang03/07/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng Bảy Núi của tỉnh An Giang luôn là địa bàn hoạt động quan trọng của lực lượng cách mạng. Giữa núi non hiểm trở ấy có biết bao cán bộ, chiến sĩ và người dân bình thường đã âm thầm cống hiến, trong đó có nhiều nữ giao liên ngày đêm vượt bom đạn để giữ mạch máu liên lạc cho chiến trường.

Một trong những căn cứ nổi tiếng nhất là khu vực Ô Tà Sóc. Đây là nơi Tỉnh ủy An Giang và nhiều cơ quan của Khu ủy Tây Nam Bộ từng đứng chân trong những năm chiến tranh. Hệ thống hang đá, rừng cây và khe núi tạo thành một "pháo đài thiên nhiên", giúp lực lượng cách mạng bám trụ suốt nhiều năm.

Để căn cứ tồn tại, ngoài các đơn vị chiến đấu còn có lực lượng giao liên. Họ là những người dẫn đường, chuyển công văn, đưa đón cán bộ, vận chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí. Công việc tưởng như thầm lặng ấy lại vô cùng nguy hiểm, bởi chỉ cần bị lộ, cả tuyến căn cứ có thể bị địch phát hiện.

Có những nữ giao liên mới ngoài đôi mươi nhưng thuộc từng con suối, từng khe đá của vùng Bảy Núi. Ban ngày họ cải trang thành người dân lên núi kiếm củi, hái rau hoặc chăn bò. Ban đêm họ men theo các lối mòn, vượt qua những khu vực có đồn bốt và các cuộc càn quét để đưa tài liệu đến đúng nơi quy định.

Nhiều chuyến đi phải băng qua những đoạn đường chỉ rộng vài gang tay ven sườn núi. Khi máy bay địch quần thảo, họ phải nép mình dưới các tảng đá hoặc chui vào hốc núi chờ đợi. Có lần, một tổ giao liên phải nằm im suốt nhiều giờ giữa rừng vì trực thăng bay thấp truy tìm lực lượng cách mạng.

Không chỉ chuyển tài liệu, các nữ giao liên còn trực tiếp cõng thương binh xuống núi, đưa cán bộ bị bệnh đến nơi điều trị, tiếp tế gạo và nước uống cho các đơn vị đang chiến đấu. Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày trong điều kiện thiếu ăn, thiếu nước, nhưng không ai để thất lạc tài liệu hay bỏ dở nhiệm vụ.

Nhờ sự hy sinh thầm lặng ấy, hệ thống chỉ huy của tỉnh vẫn giữ được liên lạc thông suốt, nhiều kế hoạch tác chiến được triển khai kịp thời, góp phần giữ vững căn cứ Ô Tà Sóc trước những cuộc càn quét quy mô lớn của quân Mỹ và chính quyền Sài Gòn.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều nữ giao liên trở về với cuộc sống đời thường. Họ không coi mình là anh hùng mà chỉ nhận rằng đã làm tròn trách nhiệm của người con An Giang trong thời chiến. Chính sự bình dị ấy càng làm cho câu chuyện của họ trở nên xúc động.

Ngày nay, Khu di tích Ô Tà Sóc trở thành "địa chỉ đỏ" của tỉnh An Giang. Mỗi năm, hàng nghìn đoàn viên, thanh niên, học sinh đến tham quan để hiểu hơn về cuộc sống gian khổ của cán bộ và chiến sĩ trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn